Tuyển Tập Những Bài Thơ Tình Chia Tay 4 Câu Buồn Nhất, Lấy Nước Mắt Người Đọc

Những vần thơ tình chia tay 4 câu chất chứa nỗi buồn man mác, sự tiếc nuối khôn nguôi về một cuộc tình dang dở luôn chạm đến trái tim người đọc. Dù ai cũng mong muốn một kết thúc viên mãn, nhưng đôi khi, chia ly lại là điều không thể tránh khỏi. Hãy cùng “Sen Tây Hồ” lắng lòng với những dòng thơ ngắn, để cảm nhận sâu sắc những cung bậc cảm xúc trong tình yêu.

Thơ tình chia tay 4 câu là tiếng lòng của những trái tim tan vỡ, nơi nỗi đau và sự mất mát được thể hiện một cách tinh tế và đầy cảm xúc. Dưới đây là những bài thơ chọn lọc, hy vọng sẽ giúp bạn tìm thấy sự đồng cảm và xoa dịu phần nào nỗi buồn trong lòng.

Nỗi buồn man mác trong những vần thơ chia tay

Thơ Chia Tay Ngắn – Gửi Gắm Nỗi Niềm

Những dòng thơ ngắn ngủi nhưng chứa đựng biết bao tâm tư, sự luyến tiếc về một mối tình không trọn vẹn.

Rồi cuối cùng anh cũng đã quên em

Quên ánh mắt làn môi mềm lắng đọng

Quên làn tóc nụ hôn đầu cháy bỏng

Quên lời yêu làm gợn sóng một thời.

Rồi cuối cùng vòng tay cũng buông lơi

Không còn nhớ đến những lời yêu nữa

Không lưu giữ những gì ta từng hứa

Không vấn vương làm bếp lửa lạnh lùng.

Cuối cùng rồi tất cả chẳng còn chung

Đã chia cắt nửa vùng trời hoài niệm

Đã thẳng thắn không còn gì giấu giếm

Đã vùi chôn lời âu yếm xuống mồ.

Rồi cuối cùng chỉ còn khoảng hư vô

Như ảnh ảo soi mặt hồ óng ánh

Như trăng vỡ rụng rơi thành từng mảnh

Như giọt sương rơi trên cánh lục bình.

Cuối cùng rồi cũng quay gót lặng thinh

Đường tình ái bước đăng trìsentayho.com.vn ngả

Lời đối đáp như hai người xa lạ

Ném ánh nhìn đầy dối trá hơn thua.

Hết yêu rồi …thôi chấp nhận chia ly

Khi trong tim nhau ta không là gì cả

Mặt đối mặt mà lòng xa xôi quá

Hết yêu rồi…níu giữ để làm chi.

Chẳng nỗi đau nào hơn những cuộc chia ly

Đau một lần thôi…rồi xa nhau mãi mãi

Càng níu giữ sẽ càng thêm mệt mỏi

Buông tay là đã giải thoát cho nhau.

Hết yêu rồi…kỷ niệm hãy vùi sâu

Thời gian nhiệm mầu sẽ làm vơi đau đớn

Hãy cố quên…đừng nhớ nhung lưu luyến

Chuyện đau buồn càng nhớ lại càng đau.

Chẳng có ai là phải thuộc về nhau

Nếu hết yêu hãy buông tay…đừng giữ

Hạnh phúc của ta phải do ta chọn lựa

Đừng làm khổ mình nếu lòng đã hết yêu.

Hết yêu rồi…đừng để nước mắt rơi

Nuốt nước mắt và cố cười vui vẻ

Dù trong lòng nỗi đau đang giằng xé

Phải kìm lòng …và mạnh mẽ buông tay.

Nếu cứ nói chia tay là quên được

Thì em đâu để mắt ướt thế này

Những giọt buồn rơi cho nỗi đắng cay

Cho một ngày mây ngừng bay mãi mãi.

Rồi ngày mai hai đứa mình tan vỡ

Anh buồn không khi dang dở kiếp này

Sẽ chẳng còn những đêm trắng nồng say

Môi hôn quyện tay trong tay hạnh phúc.

Tình chúng mình như hoa nở trái mùa

Nên em biết rồi cũng nhanh tàn úa

Tình đẹp mấy cũng thương đau ngày cuối

Buồn không anh mọi thứ kết thúc rồi?

Chuyện đã rồi đành phải cố quên đi

Hãy chấp nhận những gì nơi thực tại

Dẫu con tim đôi lúc còn ngây dại

Kí ức buồn mãi khắc khoải khôn nguôi.

Giờ ăn năn cũng không kịp nữa rồi

Bởi chúng ta đã thành người xa lạ

Chỉ mong rằng mình đừng thêm vội vã

Như một thời nơi quá khứ xa xôi.

Những dòng thơ chất chứa nỗi buồn ly biệt

Nếu đường về đã chẳng thể sánh đôi

Thì hãy chúc cho nhau lời hạnh phúc

Vậy nhé em…khi tình ta kết thúc

Trả nhau về cái lúc chẳng hề quen.

Đừng giận hờn…oán trách chi nhau

Chẳng thể bên nhau thì chia ly …xa cách

Chuyện bình thường…có gì đâu đáng trách

Cố dối lòng…đâu phải cách yêu thương.

Đừng cố giả vờ vẫn nhớ …vẫn thương

Hãy buông tay …nhường cho người kế tiếp

Đừng cố níu khi tình yêu đã hết

Sẽ chỉ cho nhau thêm mỏi mệt…tổn thương.

Hợp rồi tan …đó là chuyện bình thường

Chẳng ai muốn …nhưng đời thường vẫn thế

Chẳng có con đường nào không vài ba lối rẽ

Cứ thẳng đường …có lẽ chẳng về đâu.

Còn gì hơn …quên hết chuyện đã qua

Nhường ai đó cùng người ta bước tiếp

Sống thật lòng đâu có gì đáng trách

Buông bỏ cũng là một cách để yêu thương.

Em cứ tưởng chia tay lòng chẳng sợ

Những lụy phiền sẽ có cớ chìm quên

Nhưng nào hay đời trùng điệp thác ghềnh

Bước một bước lại gọi tên người hỡi…

Em cứ tưởng chia tay lòng thôi đợi

Khi lối về ta chẳng tới điểm chung

Nhưng thấy anh bên kẻ khác tương phùng

Tim lại trỗi những hình dung thuở nọ

Em cứ tưởng chia tay mình buông bỏ

Bởi ân nồng tựa cơn gió vụt tan

Nhưng người ơi sao quá đỗi bẽ bàng

Bao ngày cách vẫn hoài mang vụn vỡ.

Thơ Chia Tay Tình Đầu – Vết Thương Khó Phai

Tình đầu luôn là thứ tình cảm đẹp đẽ nhưng cũng đầy mong manh. Khi tình đầu tan vỡ, nỗi đau sẽ càng da diết hơn.

Chia Xa

Đêm nay mượn rượu để say

Quên bao kỉ niệm chia tay người tình

Vùi chôn đi một bóng hình

Bao năm đeo đẵng làm mình khổ đau

Tim yêu dù phải nát nhàu

Người ơi gạt lệ quên sầu ra đi

Bùi ngùi giây phút biệt ly

Bởi không duyên nợ thôi thì chia xa

Và Như Thế Em Ra Đi

Và như thế em ra đi thầm lặng

Cuối cuộc tình chẳng câu nói chia phôi

Em ra đi bẻ gãy nửa nụ cười

Trái tim tôi cũng héo sầu một nửa…

Bao ngày qua những buồn vui hai đứa

Chẳng thể nào níu giữ bước chân em

Vậy em đi chúc cuộc sống êm đềm

Sẽ thơ mộng như điều em mơ ước…

Tôi tập quên thứ tình không có được

Và yêu thương như gió thoảng xa vời

Nén thật sâu vào quá khứ chôn vùi

Lau nước mắt cho nụ cười sống lại…

Kể từ đây đến muôn đời mãi mãi

Đừng bao giờ tìm lại dấu yêu xưa

Ngày em đi đau khổ đã dư thừa

Tim chết rồi buông tay đừng nuối tiếc…

Mai đôi mình phương trời xa cách biệt

Lần cuối cùng tha thiết gọi tên nhau

Xin đôi mắt đừng trút lệ gieo sầu

Làm yếu lòng người đi thêm day dứt…

Mang cuộc đời ra đổi trao được mất

Ta còn gì ngoài hai chữ đau thương

Khi tình yêu đến đoạn cuối con đường

Trước sau gì cũng chia hai ngã rẽ…

Gần bên nhau nhưng chẳng còn vui vẻ

Trong lòng nhìn về hai hướng xa xôi

Nhịp con tim chẳng hòa quyện nữa rồi

Thì chấp nhận đành thôi không níu kéo.

Không Phải Tại Chúng Mình

Em đừng khóc đâu phải tại chúng mình

Mà duyên số chia đường tình đôi ngả

Mọi đau thương anh nhận về tất cả

Người ra đi xin hãy cứ yên lòng…

Anh biết em nhận sính lễ theo chồng

Vì em có nỗi khổ riêng anh hiểu

Phận làm con đặt trên đầu chữ hiếu

Chút tình riêng đành khép lại âm thầm…

Mình xa nhau không phải tại lỗi lầm

Mà phận kiếp đã an bài hai đứa

Nào phải đâu ta vong thề bội hứa

Bởi tình duyên chỉ được có ngần này…

Hỡi cao xanh sao ai nỡ đặt bày

Tình đôi lứa chia lìa nhau dang dở

Để tim yêu chết từ đây muôn thủa

Sẽ ngàn đời mang đau khổ tâm tư…

Chờ kiếp sau chẳng biết đến bao giờ

Nên nức nở mối tình không trọn vẹn

Vẫn còn đây dư âm lời ước nguyện

Mà chúng mình đôi nẻo đã ly tan…

Em đừng khóc khi duyên phận lỡ làng

Vì cuộc sống nẻo quan san vững bước

Dù hôm nay mình chẳng bên nhau được

Nhưng muôn đời anh yêu có em thôi…

Ta than trách cái số phận, cuộc đời

Cho gặp gỡ rồi chia xa mãi mãi

Yêu thương mất chỉ niềm đau đọng lại

Tình chia phôi không phải tại chúng mình.

Vĩnh Biệt Tình Yêu

Giấc mơ hồng giờ tan vỡ còn đâu

Anh với em chia hai đầu nỗi nhớ

Trời se duyên còn quên ban chữ nợ

Nên đôi ta đành dang dở cuộc tình

Lạc mất nhau đâu phải lỗi do mình

Ngày biệt ly mình lặng thinh không nói

Bởi tiếc thương ngày vui tan quá vội

Nên con tim cứ mang nỗi u sầu

Chúc em tìm được hạnh phúc mai sau

Chóng quên mau chuyện tình buồn một thuở

Đường tương lai ngập tràn hoa đua nở

Kỷ niệm nào em cứ ngỡ chiêm bao

Lỡ kiếp này xin hẹn lại kiếp sau

Mong chúng mình chẳng đau thêm lần nữa

Cũng từ đây con tim này đóng cửa

Bởi đường tình anh chọn lựa là em.

Chia Tay Rồi Em Có Tiếc

Chia tay rồi em có tiếc anh không

Có ước mong chúng mình quay trở lại

Hay bàn chân em lạnh lùng bước mãi

Về một nơi ta chẳng thể chung đường…

Chia tay rồi em có thấy cô đơn

Lúc vắng anh có buồn không em hỡi

Dạo phố xưa có quen lòng chờ đợi

Hay bây giờ đã sánh bước cùng ai…

Chia tay rồi kỷ niệm có nhạt phai

Bài thơ cũ thấm hoài trang nước mắt

Có khi nào em cúi đầu gom nhặt

Mớ câu thề đã vàng úa trong tim…

Chia tay rồi có nhớ cũng đừng tìm

Mảnh ký ức đã chôn vùi rách nát

Em đã chọn đi chung đường kẻ khác

Đừng gọi về dĩ vãng chỉ thêm đau…

Chia tay rồi xin đừng nhắc tên nhau

Dù vô tình chỉ là câu chuyện phiếm

Xóa hết đi những dư tàn hoài niệm

Để lòng không day dứt lúc bên người…

Chia tay rồi em có thấy thật vui

Có ngậm ngùi những đêm dài mất ngủ

Tim có đau nghẹn ngào trong hơi thở

Miệng mỉm cười mà nước mắt trào tuôn…

Chia tay rồi ai đó sẽ tốt hơn

Sẽ yêu em như anh từng yêu chứ

Anh muốn hỏi một lần này thôi nữa

Chia tay rồi… Em có tiếc anh không ???

Tình đầu dang dở, nỗi buồn khó nguôi

Buông

Bài thơ này em viết gửi cho anh

Là bài thơ với nỗi buồn man mác

Không giận hờn cũng không ai phụ bạc

Chỉ là mình đã đổi khác mà thôi

Khoảng cách hai ta có lẽ quá xa vời

Và suy nghĩ cũng của mỗi người cũng thế

Em chẳng thể cứ dửng dưng mặc kệ

Với những gì mình đã trót vấn vương!

Bởi đôi ta chẳng thể bước chung đường

Cố níu kéo cũng ngàn phương cách trở

Anh có thấu bao điều em lo sợ

Về một ngày ta vĩnh viễn mất nhau ?

Chia tay rồi ai mà chẳng đớn đau

Bởi những lúc khơi sâu miền ký ức

Cả những lúc tái tê nơi lồng ngực

Quặn thắt lòng, buốt nhức nỗi niềm riêng

Tình không còn những trong sáng hồn nhiên

Nên lo lắng phút thần tiên dần tắt

Nên sợ hãi chỉ riêng mình góp nhặt

Mảnh vỡ tình trong hiu hắt đắng cay

Em quyết rồi, đã đến lúc chia tay

Vậy anh nhé, nợ duyên này đã hết

Níu làm chi cho lòng thêm mỏi mệt

Em buông rồi, mình kết thúc thôi anh.

Chia Tay Tình Đầu

Kết thúc rồi có phải vậy không ah

Vì con tim chẳng còn chung nhịp thở

Cứ xem mình chưa bao giờ gặp gỡ

Trả cho nhau về cái thuở ban đầu

Đừng giận hờn hay trách móc một câu

Bởi từ lâu nào đâu còn vui vẻ

Như vậy đi mình chia tay ah nhé

Rồi mai này ta sẽ được bình yên

Xem như là không nợ chỉ có duyên

Nên tình yêu tựa con thuyền ngược lái

Chia tay nhau mà lệ sầu không chảy

Thì chắc là mình chẳng phải của nhau

Rồi thời gian cũng thắm thoát qua mau

Ta sẽ gặp người đến sau hoàn mỹ

Được ấm êm trọn vẹn lòng chung thủy

Bởi chúng mình giờ chỉ bạn bè thôi.

Ngày Chia Tay

Nếu cứ nói chia tay là quên được

Thì em đâu để mắt ướt thế này

Những giọt buồn rơi cho nỗi đắng cay

Cho một ngày mây ngừng bay mãi mãi.

Em – giản đơn – chỉ là người con gái

Trao yêu thương mong nhận lại chân thành

Vẫn biết rằng tình như gió mong manh

Nhưng chẳng thể ngăn tim mình ngừng nhớ.

Rồi ngày mai hai đứa mình tan vỡ

Anh buồn không khi dang dở kiếp này

Sẽ chẳng còn những đêm trắng nồng say

Môi hôn quyện tay trong tay hạnh phúc.

Đời đẩy em vào giữa dòng trong đục

Níu vào đâu lúc cơn bão ngập lòng?

Cánh hoa tàn rơi nát cả mùa Đông

Nhìn nơi nào… cũng mênh mông… thương nhớ.

Thơ Tình Chia Tay Buồn Muốn Khóc – Nỗi Lòng Khó Tỏ

Những dòng thơ xé lòng, diễn tả chân thực cảm xúc của người trong cuộc, khiến người đọc không khỏi xót xa.

Tình Buồn

Ừ thì hai tiếng chia tay

Từ nay lỗi mộng chia hai lối về

Cung trăng đó ta nguyện thề

Mà nay kỷ niệm tràn về cõi thu

Thâu đêm khói cảnh sương mù

Tình là ảo ảnh phù du phím đàn

Tình sầu tình bước lang thang

Ve sầu ve khóc dỡ dang tình buồn

Mình Đã Xa Nhau

Ừ! Thì mình đã xa nhau

Tình xưa là nước qua cầu ấy thôi

Sao lòng vẫn thấy bồi hồi

Nghe chừng tàn tạ đôi môi tháng ngày

Ừ! Thì mình đã chia tay

Người đi để lại phương này nhớ thương

Vàng phai chiếc lá bên đường

Tơ trời sót lại vấn vương mây chiều

Mai sau nhớ lấy đôi điều

Tạ tình nhau chỉ thêm nhiều đắng cay

Người đi như khói trên tay

Lụi dần điếu thuốc vàng phai nửa đời

Chia Tay! Chia Tay!

Chia tay! Chia tay! Câu chuyện tình yêu rồi cũng vào hồi kết

Lóng lánh mắt đen lời ngày xưa da diết

Nụ hôn giờ bàng bạc màu môi

Về đi thôi! Khi trên gương mặt người hiện lên nụ cười hiu hắt

Thì những ngọn gió heo may se lạnh

Những giọt mưa mùa đông có ý nghĩa gì đâu?

Bài thơ đầu, bài thơ cuối theo nhau

Trốn vào quên lãng

Rồi trong những đêm khuya thanh vắng

Lại bật lên nức nở những cung đàn..

Chia tay! Chia tay! Khúc nhạc trái tim chẳng bao giờ chịu tắt

Khi người đã một lần lướt tay lên phím hồn ta

Dẫu thanh âm chẳng thể vang xa

Song trong ta tiếng ngân còn mãi mãi

Chia tay! Chia tay! Người có bao giờ ngoái lại?

Nét chữ nghiêng nghiêng câu thơ tuổi hai muơi

Cứ dỗi hờn như một nét môi

Người chẳng cách nào xoá được

Chia tay! Chia tay! Còn sót lại một điều bí mật

Ta chờ người người đến để mang đi…

Nỗi đau giằng xé trong tâm hồn

Không Phải Tại Chúng Mình

Em đừng khóc đâu phải tại chúng mình

Mà duyên số chia đường tình đôi ngả

Mọi đau thương anh nhận về tất cả

Người ra đi xin hãy cứ yên lòng…

Anh biết em nhận sính lễ theo chồng

Vì em có nỗi khổ riêng anh hiểu

Phận làm con đặt trên đầu chữ hiếu

Chút tình riêng đành khép lại âm thầm…

Mình xa nhau không phải tại lỗi lầm

Mà phận kiếp đã an bài hai đứa

Nào phải đâu ta vong thề bội hứa

Bởi tình duyên chỉ được có ngần này…

Hỡi cao xanh sao ai nỡ đặt bày

Tình đôi lứa chia lìa nhau dang dở

Để tim yêu chết từ đây muôn thủa

Sẽ ngàn đời mang đau khổ tâm tư…

Chờ kiếp sau chẳng biết đến bao giờ

Nên nức nở mối tình không trọn vẹn

Vẫn còn đây dư âm lời ước nguyện

Mà chúng mình đôi nẻo đã ly tan…

Em đừng khóc khi duyên phận lỡ làng

Vì cuộc sống nẻo quan san vững bước

Dù hôm nay mình chẳng bên nhau được

Nhưng muôn đời anh yêu có em thôi…

Ta than trách cái số phận, cuộc đời

Cho gặp gỡ rồi chia xa mãi mãi

Yêu thương mất chỉ niềm đau đọng lại

Tình chia phôi không phải tại chúng mình

Vĩnh Biệt Tình Yêu

Giấc mơ hồng giờ tan vỡ còn đâu

Anh với em chia hai đầu nỗi nhớ

Trời se duyên còn quên ban chữ nợ

Nên đôi ta đành dang dở cuộc tình

Lạc mất nhau đâu phải lỗi do mình

Ngày biệt ly mình lặng thinh không nói

Bởi tiếc thương ngày vui tan quá vội

Nên con tim cứ mang nỗi u sầu

Chúc em tìm được hạnh phúc mai sau

Chóng quên mau chuyện tình buồn một thuở

Đường tương lai ngập tràn hoa đua nở

Kỷ niệm nào em cứ ngỡ chiêm bao

Lỡ kiếp này xin hẹn lại kiếp sau

Mong chúng mình chẳng đau thêm lần nữa

Cũng từ đây con tim này đóng cửa

Bởi đường tình anh chọn lựa là em.

Chỉ Mình Anh Buồn Đau

Anh Yêu Em một tình yêu thầm lặng

Như thâm trầm từng chiếc lá vàng thu

Em không hiểu mãi muôn đời không hiểu

Bởi chưa bao giờ đám nói cùng em

Những chiều buồn ôm đàn hát vu vơ

Hay những đêm dài âm thầm thức giấc

Biết làm sao khi em yêu người khác

Và người ấy mang hạnh phúc cho em

Anh hoài nghi hay là anh ảo tưởng

Rằng em, người ấy là bạn thôi

Anh muốn nói có nhiều khi anh muốn thét

Anh Yêu Em! dù thất bại muôn đời

Em vẫn sống hồn nhiên bên đời

Vẫn tin yêu và đầy nhiệt huyết

Lòng anh sao đành lòng như thế

Sẽ một ngày phá vỡ mùa xuân

Vậy nên anh đành lòng chịu đựng

Những chiều buồn mãi hát vu vơ

Bài tình ca chỉ một mình anh hiểu

Có một người gánh chịu thương đau

Thơ Tình Chia Tay Buồn Nhất – Tiếng Lòng Tan Vỡ

Những bài thơ khắc khoải, day dứt, thể hiện sự mất mát và nỗi cô đơn tột cùng sau chia tay.

Nỗi Nhớ!

Tự thuở ấy mình không còn nhau nữa

Nên xuân sang thôi thấp thỏm đợi chờ

Đường tôi bước đã nhuốm màu cô quạnh

Những đêm dài… xuân gõ nhịp trong thơ

Tôi cứ tưởng tình yêu là nỗi nhớ

Sao đêm về cứ thế lại buồn tênh?

Không hò hẹn cũng quên rồi xao động

Chỉ vui hoài mớ kỷ niệm mông mênh…

Xa biền biệt tháng ngày chừ ngoảnh lại

Vắng người chờ cũng chẳng kẻ đợi mong

Mây kín lối, chiều buông không đổ bóng,

Vẫn xôn xao hoàng hôn tím trong lòng…

Khói rũ rượi ven trời thoai thoải gió

Tơ xuân xinh bạc trắng vóc giêng gầy

Nửa hồn tôi ngập tràn hình bóng cũ,

Ở nơi này, chắc thiếu một bàn tay…

Bản Tình Thơ Tháng 10!

Tôi bỏ lại một mùa thu cuối gió

Gửi mây xa biền biệt bóng chân trời

Em thuở ấy đi về quên dấu gót

Để tháng mười khóc con nắng lìa đôi

Tôi ngồi đây, ngóng nhìn bên cửa sổ

Đợi tháng mười rơi nhẹ xuống lòng sân

Những vạt nắng cong mềm như dải lụa

Lại ưu buồn như đôi mắt cố nhân

Tháng mười về, hương xưa rơi đầy áo

Hỏi tâm tư người xưa cũ đâu rồi?

Khói thuốc rớt gợi đôi niềm dư ảnh

Lòng chợt buồn như mới thoáng chia phôi

Tháng mười nay ghé về nhưng rất lạ

Không heo may cũng chẳng cúc rợp chiều

Em có thấy tháng mười xanh xao quá?

Có ngập ngừng nhớ kẻ đã từng yêu?

Một Giấc Mơ Say

Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm!

Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ

Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm

Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ

Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo

Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây

Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ

Đường ta đi nắng hóa những đọa đày

Mây hờ hững thả chiều hôn kỷ niệm

Em nhớ gì về những chuyến xe xưa?

Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửa

Đã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa

Tình yêu hỡi! Chờ ai năm tháng cũ?

Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè

Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ,

Để hạ về khắc khoải một loài ve?

Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ

Phố đông người sao thiếu bóng em qua?

Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ

Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa…

Chờ Cánh Thiên Di

Khi chiều về thăm thẳm cuối trời xanh

Mây tim tím giăng giăng đầy hối hả

Lồng ngực đập phập phồng nghe rất lạ

Hồn chông chênh rơi rớt nỗi mặn mà

Ngày hôm ấy phố thẫn thờ trông ngóng

Hạ lạnh lùng mưa tiễn bước em đi

Thu dằng dặc một trời vàng võ khóc

Gió nặng nề xao xuyến cánh thiên di

Từ ngày ấy sầu đằng đẵng nghìn thu

Bóng chiều loang in sương khói mịt mù

Ta ngơ ngác một hồn thu xơ xác

Tình liêu xiêu mỏi rũ sợi yêu rung

Để chiều nay tơ nắng rớt rơi đây

Giữa mênh mông thương nhớ rụng vơi đầy

Bóng hoàng hôn ngại ngần thôi ráng đỏ

Đã muộn màng… giữ lấy… cánh chim bay…

Anh Biết

Anh biết chứ, những gì sau ánh mắt

Là nỗi đau em cất giữ riêng mình

Ở trong tim còn đấy một bóng hình

Của người yêu, của mối tình xưa cũ

Anh biết chứ, bàn tay anh không đủ

Ôm chặt em hay níu giữ điều gì

Rất nhiều lần em đã cố giấu đi

Những tâm tư mỗi khi anh nhìn thấy

Anh biết chứ, nỗi buồn em che đậy

Khi bạn bè nhắc lại chuyện ngày xưa

Nụ hôn đầu e ấp dưới cơn mưa

Bên một ai đến giờ em vẫn nhớ

Anh biết chứ, tình yêu này tạm bợ

Tại đôi mình chẳng duyên nợ gì nhau

Hay tại em chưa quên được tình đầu

Mà ta phải mang niềm đau khôn xiết

Những Mùa Hạ Vắng

Em có thấy hạ về trong nắng muộn?

Khi tiếng ve đã mỏi cuối chân trời,

Và có thấy nắng loang đầy nỗi nhớ,

Giữa đêm gầy muôn vạn ánh sao rơi?

Tôi trở lại những nơi mình hò hẹn

Chợt giật mình ngơ ngác mắt buồn em

Chiều chập choạng chở người theo hoài niệm

Phố loay hoay gọi gió cuốn chân tìm…

Đêm mưa cuối đã thay lời hát cuối

Mùa hạ sang phượng cháy những con đường

Em có thấy hồn thơ ai đó gọi,

Như giận hờn một kẻ đã từng thương?

Hoàng hôn nay phố vắng ai buồn lắm!

Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu?

Ve quạnh quẽ dưới ánh chiều vàng vọt –

Chợt bồi hồi, thảng thốt khóc tìm nhau…

Nỗi cô đơn bao trùm sau chia tay

Gió Đêm

Đêm nghe u uẩn lời gió khóc

Trong veo như tiếng cuộc tình đầu

Khói thuốc giăng mờ khuya cô tịch

Mơ hồ chân bước chẳng về đâu

Em biết gì không người yêu dấu

Phố cũ giờ đây đã khác nhiều

Người đi bỏ lại khung trời chết

Phố cũ bây giờ mãi hoang liêu

Gió ru hoài niệm nhẹ miên man

Biết phải làm sao lúc nắng tàn

Hay đợi gió đêm mang hương tóc

Tự cõi thơ nào khuất quan san

Hỡi ơi gió hỡi tình chứa chan

Sao trả về đây tiếng thở than

Dẫu là nụ cười trong tiếng nấc

Xin chớ vỡ tan một cung đàn!

Chờ Mưa

Em ngồi đợi cơn mưa mùa hạ

Góc quán quen nắng gắt trưa hè

Ký ức nào, cơn mưa rất lạ

Của một thời hai đứa chung che

Người thành phố thưa dần nắng cháy!

Gái cố đô đong đếm hạt sầu

Sông ngàn tuổi con sông còn chảy

Mây mười lăm bạc trắng mái đầu

Em tìm anh, dư tình thuở ấy

Anh nơi nào sao chẳng về đây

À đây rồi, cơn mưa đầu hạ

Mưa rì rào nghiêng ngả hàng cây

Ký ức cũ khô cằn bỏng rát

Ngột ngạt buồn, nắng đổ mồ hôi

Nắng hanh khô hương tình cũ nát

Mưa không về, nắng mãi người ơi…

Say Tháng Mười Hai

Có ai về ru lại tháng mười hai?

Để nghe tiếng mùa gọi tình tháng cũ

Đông trắng xóa cơn mưa chiều phủ dụ

Gió lạc đường trong những giấc mơ