Thơ 8 Chữ: Tuyển Tập Những Vần Thơ Lay Động Lòng Người Việt

Thơ tám chữ, thể thơ mang đậm hồn Việt, từ lâu đã trở thành tiếng nói của trái tim, là nơi gửi gắm những tâm tư, tình cảm sâu kín nhất. Thay vì những lời nói thông thường, người ta tìm đến thơ để diễn tả những cung bậc cảm xúc, từ niềm vui, nỗi buồn, đến những trăn trở về cuộc đời. Bài viết này sẽ đưa bạn vào thế giới của thơ tám chữ, khám phá những cách gieo vần độc đáo và thưởng thức những tác phẩm hay nhất.

Bí Quyết Tạo Nên Một Bài Thơ 8 Chữ

Để sáng tác một bài thơ tám chữ hay và giàu cảm xúc, bạn cần nắm vững những yếu tố cơ bản sau:

  • Luật Bằng Trắc: Trong thơ tám chữ, luật bằng trắc đóng vai trò quan trọng trong việc tạo nên âm điệu du dương, uyển chuyển. Thông thường, nếu chữ cuối của câu là thanh trắc thì chữ thứ ba nên là thanh trắc, chữ thứ năm hoặc sáu là thanh bằng. Ngược lại, nếu chữ cuối là thanh bằng thì chữ thứ ba nên là thanh bằng, chữ thứ năm hoặc sáu là thanh trắc.
  • Cách Ngắt Nhịp: Có hai cách ngắt nhịp phổ biến trong thơ tám chữ là ngắt nhịp 5/3 (ví dụ: “Ta nghe rõ / con thuyền trôi phấp phới”) và ngắt nhịp 6/2 (ví dụ: “Vòm nho nhỏ / còn ghi thương nhớ cũ”). Việc lựa chọn cách ngắt nhịp phù hợp sẽ giúp bài thơ trở nên nhịp nhàng và dễ đi vào lòng người.
  • Gieo Vần: Có ba cách gieo vần thường được sử dụng trong thơ tám chữ:
    • Vần Liên Tiếp: Câu 1 vần với câu 2, câu 3 vần với câu 4.
    • Vần Chéo (Vần Gián Cách): Câu 1 vần với câu 3, câu 2 vần với câu 4.
    • Vần Ôm: Câu 1 vần với câu 4, câu 2 vần với câu 3.

Cách làm thơ tám chữCách làm thơ tám chữ

Các Thể Loại Thơ Tám Chữ Phổ Biến

Thơ tám chữ không chỉ đa dạng về cách gieo vần mà còn phong phú về chủ đề. Dưới đây là một số thể loại thơ tám chữ được yêu thích:

  • Thơ Tình Yêu: Thể thơ này thường diễn tả những cung bậc cảm xúc trong tình yêu, từ sự rung động ban đầu, niềm hạnh phúc khi yêu, đến nỗi buồn, sự chia ly.
  • Thơ Về Quê Hương: Thơ về quê hương là tiếng lòng của những người con xa xứ, là nỗi nhớ da diết về những kỷ niệm tuổi thơ, về cảnh vật thân thương của quê nhà.
  • Thơ Về Mẹ: Những vần thơ về mẹ luôn chứa đựng tình cảm thiêng liêng, sự biết ơn sâu sắc đối với người đã sinh thành và dưỡng dục.
  • Thơ Về Thầy Cô: Thể thơ này là lời tri ân, tôn kính dành cho những người thầy, người cô đã tận tâm truyền đạt kiến thức, dìu dắt học trò trên con đường trưởng thành.
  • Thơ Về Mùa Xuân: Mùa xuân là nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ. Thơ về mùa xuân thường mang đến cảm giác tươi mới, tràn đầy sức sống và hy vọng.
  • Thơ Về Môi Trường: Trong bối cảnh môi trường đang bị ô nhiễm nghiêm trọng, thơ về môi trường góp phần nâng cao ý thức bảo vệ thiên nhiên, bảo vệ cuộc sống của chúng ta.
  • Thơ Về Tình Bạn: Thơ về tình bạn là sự trân trọng những người bạn tốt, là sự chia sẻ, đồng cảm và giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống.

Thơ về tình bạn tri kỷThơ về tình bạn tri kỷ

Tuyển Tập Những Bài Thơ Tám Chữ Hay Nhất

Để giúp bạn đọc có cái nhìn sâu sắc hơn về thơ tám chữ, chúng tôi xin giới thiệu một số bài thơ tiêu biểu, được nhiều người yêu thích:

Ngược Đường Yêu (Sưu tầm)

Mất nhau rồi ngồi đứng lệ rưng rưng
Con tim nhỏ ngập ngừng như nín thở
Thời gian trôi anh hửng hờ không nhớ
Phụ bỏ duyên quên nợ chẳng quay về.

Bước thẫn thờ giữa dâu bể nhiêu khê
Duyên phận bạc câu thề dang dở hứa
Anh quay lưng tình cũng vừa chia nửa
Sầu miên man em đứng tựa bóng mình.

Dang dở rồi…đành câm nín lặng thinh
Em đau đớn mặc tình buông nước mắt
Tình trái ngang đành xa lòng cách mặt
Chỉ riêng em mới quặn thắt nghẹn ngào.

Ôm suốt đời hoài bảo giữa chiêm bao
Nhiều vương vấn càng đào sâu cay đắng
Dòng nước biển khô cằn nhưng vẫn mặn
Ngược đường yêu luôn than ngắn thở dài.

Mùa Xuân Trong Em (Sưu tầm)

Anh đã thấy mùa xuân trong sắc nắng
Vương vai gầy áo lụa mỏng cuối đông
Khi bước chân em về ngang lối vắng
Cả trời chiều như cũng muốn qua sông.

Dấu yêu ơi! chải chi trên làn tóc
Phảng phất qua cơn gió nhẹ ngang trời
Hương bồ kết toả mềm trong lớp học
Giữa sân trường ai đứng lặng chơi vơi.

Anh đã thấy sắc đào thắm trên môi
Em tô điểm nụ cười buông rạng rỡ
Nhành lộc non vườn tình em hé mở
Anh thấy mình đã chạm tới mùa xuân.

Như tháng giêng áng xuân nồng đã chín
Hoa xoan bay vương tím lá trên cành
Em ngân nga câu tình yêu thương mến
Xuân trong em làm biếc cả lòng anh.

Lối Vắng Một Thời (Sưu tầm)

Vắng nhau rồi con đường nhỏ đìu hiu
Em lặng lẽ bao chiều ra đứng ngóng
Nhìn lá bay…lòng vòng ôm lấy bóng
Mắt mòn trông hi vọng bước anh về.

Mấy Đông rồi vẫn thế giữa làng quê
Bên xóm nhỏ bốn bề thanh vắng quá
Đêm tàn canh tiếng gà luôn giục giã
Vẫn gọi nhau buồn bã đến não lòng.

Em âm thầm trông ngóng phía bờ sông
Kiếm chút nhớ đang bềnh bồng trôi nổi
Nhưng ngờ đâu trên bước đường lặn lội
Anh quên thương…đành chia lối rẽ tình.

Chuyện đôi mình nay mất hết niềm tin
Em lặng bước…ngước nhìn theo lối cũ
Rồi trách thân đường yêu tình luôn phụ
Duyên trăm năm…đếm đủ đớn đau lòng.

Thơ về mái trường cấp 3Thơ về mái trường cấp 3

Nhịp Trống Trường (Sưu tầm)

Từ nhịp tay vỗ dắt con đi
Con lớn dậy men dần theo tiếng trống
Âm thanh mát lành, âm thanh nóng bỏng
Từ nhịp trống tròn lấp loáng mảnh sân vuông

Tuổi thơ chập chững bước vô trường
Nghe trống điểm để đời ta bật khóc
Để ta biết oà reo sau tiết học
Nhận ra mình trong nhịp trống trang nghiêm.

Cái âm thanh dữ dội lại rất hiền
Ta ngơ ngác trước điều chưa hiểu hết
Có niềm vui bài văn vừa kịp hết
Có nỗi buồn bài toán giải chưa xong.

Cái âm thanh bé nhỏ lại mênh mông
Qui tụ cả hai sắc đầu xanh bạc
Sau nhịp trống thấy mình luôn đổi khác
Một dáng hình đang đợi phía xa xăm …

Lớn khôn rồi rời mái lớp bâng khuâng
Ta mãi bước theo tiếng đời giục giã
Khi đứng trước một niềm đau vấp ngã
Lại nghe dồn tiếng trống những ngày qua…

Môi Trường Của Em (Sưu tầm)

Khi em lớn lên đã thấy cánh đồng
Màu xanh lúa mát vào độ đông sang
Em luôn đi con đường qua đồng ruộng
Sẽ thẳng vào mái trường mỗi ban mai

Khi em lớn lên đã có những con đường
Xe chạy nhanh vì bên cạnh nhiều rác
Bụi đường bay trắng ngác nhà ai
Nắng ko thể xua nước thừa ven sông

Khi em nghĩ em mong nơi sinh sống
Hương xanh sẽ bay trong lành khắp nẻo
Nhưng không thể ,người nhé phải đấu tranh
Em yêu như thế, đồng ruộng mênh mông.

Kỷ Niệm Thời Áo Trắng (Sưu tầm)

Nắng ươm hồng trải nhẹ bóng chiều rơi
Tô điểm sắc bâng khuâng trời cõi hạ
Vùng kỉ niệm dâng trào không thể xóa
Tuổi học trò ôi đến lạ vấn vương

Thắm rạng ngời màu áo thật mến thương
Như mây trắng khắp sân trường phủ bọc
Ghế đá cũ hàng cây bàng cạnh góc
Biết bao mùa lũ bạn học bài thi

Vỏn vẹn còn khoảnh khắc buổi chia ly
Bằng lăng tím buồn thêm vì cách biệt
Xin gửi tặng chút niềm kia da diết
Những tạ từ nên đem viết thành thơ.

Thơ về cuộc sốngThơ về cuộc sống

Góc Dịu Êm (Như Ly)

Em giấu mặt vào trong bóng tối
Để ôm ghì nỗi nhớ say sưa
Canh khuya vắng u hoài mong đợi
Tiếng chân người gõ cửa đêm mưa

Nhưng mơ ước chỉ là ảo mộng
Vời vợi xa nửa quả điạ cầu
Nắng thu nhạt xuyên tà áo mỏng
Lạnh quá anh bởi chẳng gần nhau

Khi chiều xuống em ngồi trầm lặng
Nhìn trên cành chiếc lá chuyển vàng
Lay trong gió gợi nguồn thơ đắng
Chao ơi buồn ý tưởng sầu giăng

Bài thơ nhỏ gởi anh trìu mến
Đọc đi anh sẽ hiểu lòng em
Cả hai đứa ta đều không hẹn
Vẫn chiếm hồn nhau góc dịu êm

Khi Thầy Về Nghỉ Hưu (Nguyễn Thị Chí Mỹ)

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Chuyện Chúng Mình (Sưu tầm)

Thời gian này…anh luôn nghĩ về nhau
Để giữ mãi sắc màu hương hạnh phúc
Bởi thương em không tìm trong gạn đục
Muốn bên nhau mọi lúc mãi không rời.

Nắng lên rồi ngày mới bước thảnh thơi
Hai chiếc bóng giữa trời…dang tay níu
Vướng đắng cay thật nhiều rồi mới hiểu
Quá thương anh em nũng nịu…dỗi hờn.

Tình chúng mình cũng đã lớn nhiều hơn
Không lo nghĩ chập chờn như lúc trước
Lấy nhớ thương giữ cuộc tình mất được
Quỹ thời gian! làm thước đếm đong tình.

Sương rớt nhiều…ôm cây cỏ lặng thinh
Nắng đừng xuống làm chúng mình tan rã
Chuyện yêu thương! đậm đà nhưng rất lạ
Dù gian truân nghiệt ngã vẫn chúng mình.

Thơ về tuổi trẻThơ về tuổi trẻ

Những Bài Thơ Sưu Tầm

Ngoại tình

Trái tim anh chỉ một lần gõ cửa
Yêu em rồi sẽ đóng cửa ngàn năm
Nhưng lần đó anh quên không đóng cửa
Có em rồi nhưng vẫn thích lăng nhăng

Xa em

Xa 15 ngày mà ngỡ như nữa tháng
Nhớ em nhiều anh ngủ có được đâu
Suốt 5 canh anh ngủ được canh đầu
4 canh sau anh âu sầu ngủ tiếp..!

Con gà

Gà mà không gáy là con gà chiên.
Gà mà hay gáy là con gà điên.
Gà mà không gáy là con gà gay.
Gà mà không gáy là con gà toi.

Tán gái vui

Trên thế giới có muôn vàn gái đẹp
Em tưởng rằng em đẹp lắm hay sao
Cớ như em tui đá xuống gầm cầu
Chưa hả giận lôi đầu lên …đá tiếp

Thăm Lại Trường Xưa (Sưu tầm)

Tôi trở về thăm lại mái trường xưa
Bao kỉ niệm như vừa hôm qua ấy
Đời áo trắng sao mà yêu đến vậy
Ngẫm càng vui rực cháy cả tim hồng.

Chú phượng già ưỡn ngực đợi gió đông
Bằng lăng tím hoa xếp vòng bẽn lẽn
Mười giờ nở trên luống còn e thẹn
Tán bàng xanh nhớ hẹn đợi tôi về.

Hít sâu vào vùng kí ức no nê
Chân nhẹ bước bên lề vuông lớp nhỏ
Trên bục giảng dáng Thầy yêu còn đó
Soạn hành trang mở ngõ trẻ vào đời.

Tóc trắng nhiều vì bụi phấn rơi rơi
Giọng say đắm rót từng lời quý báu
Ôi! Cao cả thiêng liêng nghề nhà giáo
Đò đời đưa mấy dạo.. khách nhớ gì ?

Hết tiết rồi.. Thầy ơi! Chậm bước đi
Em bước đến nhẹ ghì ôm Thầy lại
“Thầy có nhớ đứa học trò ngây dại ?”
Đoá hoa tươi vừa hái kính dâng Thầy.

Vui chuyện trò đến giờ phút chia tay
Thầy trìu mến chúc tương lai rạng rỡ
Ơn trời biển khắc vào tim ghi nhớ
Hẹn ngày gần …em trở lại.. Thầy ơi!

Thầy Cô (Sưu tầm)

Thầy chính là những vì sao thắp sáng
Là đèn đường soi rạng lối em đi
Còn Cô là người mẹ hiền phú quí
Mà trời dành để dậy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần
Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy – Cô
Học trò bao nét điểm tô
Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng
Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh
Tung tăng biểu lộ ân tình
Bao ngày mệt nhọc Thầy – Cô dỗ dành

Bây giờ vài phút mỏng manh
Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy
Ngày vui nhà giáo sum vầy
Mong thầy – cô khỏe, trồng người tiếp sau

Thơ về hoa hồngThơ về hoa hồng

Khó Phai (Sưu tầm)

Đâu có gì phải luyến tiếc đâu tôi
Hàng cây xưa đã ghi dấu vết nhiều
Cánh hoa rơi đỏ nhòe đôi mi mắt
Tôi đi rồi xa mãi trường tôi ơi.

Kỉ niệm này sẽ chẳng thể nào vơi
Dòng kí ức bên bạn bè bên lớp
Bên thầy cô tâm thư hòa giọt lệ
Viết thế này kể đến bao giờ nguôi.

Bài Thơ Sưu Tầm

Nắng sân trường gọi hồn ai lơ lững
Dưới hàng cây to nhỏ chuyện ngây thơ
Bước chân đi trên đường đời chập chững
Phút chốc nhìn lá rụng mắt mộng mơ

Một chiếc lá chưa vàng nằm cạnh gốc
Phải lìa cành vì gió chẳng tiếc thương
Nhặt lên tay mà lòng buồn muốn khóc
Mai xa rồi những lưu luyến còn vương

Xa bạn bè vẫn còn duyên gặp gỡ
Kỉ niệm nhòa biết tìm lại nơi đâu
Dòng sông kia có khi nào ngừng chảy
Nước xa nguồn đẩy bèo dạt trôi mau

Và cứ thế tóc ngày một trắng phau
Biển vẫn xanh và núi cao cao mãi
Nhớ ngày xưa phơi đầu trần nắng cháy
Gọi thì thầm tên bạn ở trong tim

Cách Làm Thơ Tám Chữ (Bài thơ sưu tầm)

Có người hỏi cách làm thơ tám chữ
Xin trả lời dễ lắm chứ ai ơi
Nghĩ làm sao thì cứ viết nên lời
Vì vần điệu không bó như thơ khác

Cốt là nghe êm êm theo tiếng nhạc
Mỗi một vần chỉ phải một lần thôi
Hết hai câu lại được đổi âm rôì
Bằng bằng hết lại đến phiên trắc trắc

Cần âm điệu nghe sao đừng khúc mắc
Đừng cho 5,6 chữ một âm đều
Nên đổi thay bằng trắc thật là kêu
Không nhất thiết câu đầu tiên phải trắc

Vần thứ nhất câu 2 & 3 bắt cặp
Rôì 4 & 5, 6 & 7 tiếp tục đi
Câu cuôí cùng cũng chẳng bó buộc gì
Vì chấm dứt mà không cần vần tiếp

Thơ có hay còn nhờ ngôn ngữ đẹp
Như bài này con cóc phải cười thôi
Viết lông bông đùa một chút cho vui
Để cho biết đó là thơ tám chữ

Thơ về hoa bằng lăngThơ về hoa bằng lăng

Mẹ Tôi (Sưu tầm)

Có người mẹ hơn nửa đời tần tảo
Nặng trên vai chuyện cơm áo gạo tiền
Luôn nhẫn nại giữa dòng đời vạn biến
Nét nhân từ Người sánh tựa cô tiên.

Có người mẹ qua bao mùa giông bão
Lắm khó khăn da thô ráp chai sần…
Đổi tuổi xuân cùng mồ hôi nước mắt
Cho con mình được khôn lớn thành nhân

Có người mẹ tấm lòng luôn rộng mở
Chở che con tha thứ lúc lỗi lầm
Dù phải nhận về mình bao cay đắng
Chẳng oán hờn vì hai chữ tình thâm.

Có người mẹ giờ đây không còn nữa
Bóng hình người mãi ngự trị tim tôi
Không giàu sang không uy quyền địa vị
Luôn yêu thương trân quý nhất trên đời…!!!

Bài Thơ Hay Sưu Tầm

Xa cái nhộn nhịp phồn hoa đô thị
Ta đưa hồn mình lãng đãng về đêm
Trên những miền quê yên ả thanh bình
Chính đêm mới mới thực sự …. là đêm

Dưới bầu trời lác đác ánh sao sa
Ta nhận bằng thính giác giữa không gian
Những tiếng le de triền miên vọng lại
Phát ra từ khắp hang dế phía đồng

Bằng khứu giác hơi đất lạ ngai ngái
Ngan ngát khi mỗi làn gió thoảng qua
Hương bưởi nhè nhẹ thả vào trong gió
Ta cảm nhận được ngòn ngọt đôi khi

Mở miệng hớp những làn mưa li ti
Ta có thể nhận ra bằng ánh mắt
Bằng cả đôi tay, tâm hồn đang rung động
Thật khẽ khàng, yêu mến lẫn bình an

Cảm Xúc Mùa Đông (Sưu tầm)

Trời sà thấp mang mùa đông vào phố
Cây bàng trơ lá đỏ hứng phong sương
Gió nói gì mà đàn chim thôi hót
Chụm vào nhau ngơ ngác giữa phố phường

Áo khép chặt rét vẫn châm tê buốt
Trời đầy mây làm trĩu nặng cả lòng
Mặt Hồ Gươm sóng lao xao thảng thốt
Đàn ai ca tình réo rắt mênh mông

Trẻ không nhà lạnh một chiều lạc bước
Tiếng ai rao khản đặc nỗi niềm thương
Đêm trở gió mưa ướt đầm ngõ nhỏ
Que diêm nào thắp lên lửa trong hồn?

Bỗng trong gió thoảng bay mùi ngô nướng
Bếp than hồng soi đôi má em hồng
Chị tan ca hạt ngô thơm ấm bụng
Và cuộc đời nghe có chút lâng lâng

Tôi ngó lên ánh đèn qua ô cửa
Ấm bao nhà dưới mái cũ rêu phong
Phố lên đèn, xua bớt đi lạnh lẽo
Để sớm xuân đợi một phút nắng lên

Thơ về mùa đôngThơ về mùa đông

Như Đá Vô Hình (Sưu tầm)

Nhớ một thời nơi sông vắng có đôi
Nay dòng nước đem đất bồi phía lở
Thời gian trôi từng giờ đâu còn nhớ
Em cùng anh đang mắc nợ suốt đời.

Duyên cạn rồi…mình trôi nổi hai nơi
Anh quay mặt không một lời âu yếm
Câu yêu thương cũng im lìm chết lịm
Khi sang sông thì hiếm ngược trở về.

Hàng thông buồn…đang rũ lá lê thê
Bến sông cũng nay bốn bề cát trắng
Em ngồi đây đang oằn vai thầm lặng
Giữa bơ vơ! Với giọt nắng cuối chiều.

Nửa cuộc đời mình yêu nhớ bao nhiêu
Nay còn lại lắm điều tang thương quá
Chuyện tình yêu nhạt nhòa không có lạ
Chẳng còn thương…thì như đá vô tình.

Tình Bạn Thật Thiêng Liêng (Sưu tầm)

Sau những vui buồn mình phải chia xa
Bạn bè ơi, biết bao giờ gặp lại?
Đường đến tôi là con đường xa ngái
Nẻo tôi về dài hơn cả chuyến bay

Yêu thương này tôi khắc lên bàn tay
Lằn chỉ tay nát nhàu khi ẩn hiện .
Đường “bạn hữu” ở đâu, nào ai biết!
Nắm tay vào vẽ một nét bình yên

Ở nơi xa, khi băng giá triền miên
Tôi gắng giữ cho trái tim ấm áp
Da dẫu xạm đi, bàn tay khô ráp
Giữ trên môi trong trẻo một nét cười

Để mai này, lỡ bạn có gặp tôi
Sẽ nhận ra ngay nụ cười thuở ấy
Sẽ nghe trong ta tình nồng lửa cháy
Nhóm lên bằng năm tháng, ngọt ngào ơi!

Quê Hương (Sưu tầm)

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới
Nước bao vây cách biển nữa ngày sông
Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá

Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang
Mảnh thuyền to như mảnh hồn làng
Rướn thân trằng bao la thâu góp gió.

Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ
Khắp dân làng tấp nập đón ghe về
Nhờ ơn trời, biển lặng cá đầy ghe

Những con cá tươi non thân bạc trắng
Dân chài lưới làng da ngăm rám nắng
Khắp thân người nồng thở vị xa xăm
Chiếc thuyền im bến mõi trở về nằm
Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.

Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ
Màu nước xanh, cá bạc chiếc buồm vôi
Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi
Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá

Ngập Ngừng (Hồ Dzếnh)

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Tôi sẽ trách – cố nhiên, nhưng rất nhẹ
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về…
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề

Ðời chỉ đẹp những khi còn dang dở
Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ
Cho nghìn sau… lơ lửng… với nghìn xưa…

Lời Kĩ Nữ (Xuân Diệu)

Ta nghe rõ con thuyền trôi phấp phới
Non động hoang mang, tình xưa bạn mới
Hoa chờ, tươi: mây đợi, thắm lưng đèo
Suối quanh co bờ đá dựng cheo leo

Sườn bích lập nâng cao trần thạch nhũ
Vòm nho nhỏ còn ghi thương nhớ cũ
Lệ chia phôi ngàn thuở đọng lưng chừng
Lối vào sâu mấy khoá nẻo sau lưng

Khe nước hẹp khép dần sau bánh lái
Đôi bờ gấm chập chờn xê xích lại
Nóc rêu nhung buông rủ sát ngang đầu
Hồn phiêu dao tưởng cõi chiếc thuyền câu

Lách hang đá bay về non nước Tấn

Trước Cổng Trường Con Gái (Sưu tầm)

Khi các em ùa ra như đàn bướm
Bao anh chàng đứng dựa dưới hàng cây
Tôi ngoài cuộc – đứng bên – và thấy hết
Nhiều thư tình vội vã lén trao tay

Tôi cũng có một phong thư muốn gửi
Suốt mười năm lỡ thất lạc số nhà
Nào các em hãy nhắn giùm tôi với
Cũng cổng trường này, cô gái ấy đi ra

Cô gái ấy đi ra… mười năm không thấy lại
Chỉ các em cứ lũ lượt tan trường
Phong thư cũ niêm mối tình thơ dại
Tay tôi cầm muốn gỡ ngại tơ vương

Nên cứ mỗi buổi chiều tan lớp học
Khi các em đang rối rít hẹn hò
Mắt lơ đễnh thoáng ngạc nhiên bắt gặp
Có một người đãng trí đứng buồn xo

Anh hỏi em nước gì mà mặn thế
Em trả lời nước mắt phải không anh
Anh ôm nhẹ bảo rằng anh chưa hiểu
Nước mặn nhất là nước mắm Chin Su

Tình Lỡ (Sưu tầm)

Trăng bóng ngả lời yêu anh không nói
Đếm giọt buồn thầm gọi mãi yêu ơi
Một lời thương anh không dám ngỏ lời
Em cứ đợi lòng đầy vơi nỗi nhớ

Anh yêu dấu ta hai đường cách trở
Đã mấy mùa hoa nở tím triền sông
Em đợi anh trao hết mối tình nồng
Canh khuya vắng chờ mong hoài không ngủ

Tình sâu đậm trao nhau còn chưa đủ
Có trách nhau thêm ủ rũ tim buồn
Nhớ mong nhiều mi rớt lệ sầu tuôn
Duyên làng lỡ mảnh sầu buông giăng kín

Đông đã chớm níu mùa qua bịn rịn
Lửa trong lòng đã tắt lịm từ lâu
Giá ngày ấy mình đừng có quen nhau
Duyên làng lỡ nỗi đau này em trả.

Cảm Xúc Tình Bạn (Sưu tầm)

Bạn thân ơi, dù ở nơi xa vắng
Chưa bao giờ tôi thấy bạn rời tôi
Khi tôi vui cũng nghe tiếng bạn cười
Khi đau đớn, tôi nhìn ra cửa sổ

Những tin nhắn bay qua khung cửa
Chạm vào tôi âu yếm, vỗ về
Trái tim tôi vui sướng lắng nghe
Lời lặng lẽ bạn gửi bằng ý nghĩ.

Lớp học bá đạo

Vì vậy tôi làm một bài thơ chế :
Ôi nhìn lên một khoảng trời bát ngát
Gió mùa đông thổi vào lòng rất mát
Ôi xao xuyến những ngày còn học võ

Nhớ lại bạn bè và mấy con nhỏ !
Nhớ lại những đêm cùng nằm dưới đất !
Cùng vui đùa cùng nhảy múa ca hát
Ôi xao xuyến ngày xưa còn bạn bè

Mà sao giờ chẳng một bạn nào về
Để lòng tôi cô đơn 1 nỗi nhớ !

Thơ tám chữ là một kho tàng văn hóa vô giá của dân tộc Việt Nam. Hy vọng rằng, qua bài viết này, bạn đọc sẽ hiểu rõ hơn về thể thơ này và có thêm cảm hứng để sáng tác những vần thơ mang đậm dấu ấn cá nhân. Hãy để thơ tám chữ trở thành người bạn đồng hành, giúp bạn bày tỏ những cảm xúc, suy tư và kết nối với thế giới xung quanh.