Con đường đến trường không chỉ là lộ trình quen thuộc mỗi ngày mà còn là nơi chứa đựng những ký ức tuổi thơ tươi đẹp, gắn liền với biết bao thế hệ học sinh Việt Nam. Dưới đây là tổng hợp những bài văn tả con đường từ nhà đến trường đặc sắc nhất, giúp các em học sinh lớp 5 có thêm ý tưởng để hoàn thiện bài viết của mình một cách sinh động và giàu cảm xúc.
Con đường làng quen thuộc với hàng cây xanh, mang đến bóng mát và không khí trong lành cho học sinh trên đường đến trường.
Con đường đến trường của mỗi người có thể khác nhau, có bạn ở thành phố với những con đường tấp nập xe cộ, nhà cao tầng san sát, có bạn ở nông thôn lại băng qua những cánh đồng xanh mướt, những con đường làng rợp bóng cây. Dù là con đường nào, nó cũng mang trong mình những nét riêng, những kỷ niệm khó quên.
Mục Lục
Dàn ý chi tiết tả con đường từ nhà đến trường
Để có một bài văn tả cảnh con đường sinh động, các em có thể tham khảo các dàn ý sau:
Dàn ý 1: Tả con đường quen thuộc
- Mở bài: Giới thiệu về con đường từ nhà đến trường, nêu cảm xúc chung.
- Thân bài:
- Tả bao quát:
- Độ dài, rộng của con đường.
- Chất liệu mặt đường (đất, nhựa, bê tông, gạch…).
- Vỉa hè (có hay không, chất liệu, tình trạng…).
- Tả chi tiết:
- Hai bên đường có những gì đặc biệt (hàng cây, nhà cửa, cửa hàng, đồng ruộng…).
- Con đường vào buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều có gì khác biệt?
- Âm thanh, mùi vị đặc trưng của con đường.
- Những hoạt động của con người trên con đường (học sinh đi học, người dân đi làm, buôn bán…).
- Tả bao quát:
- Kết bài: Nêu cảm xúc, tình cảm của em về con đường.
Dàn ý 2: Tả con đường theo thời gian
- Mở bài: Giới thiệu con đường từ nhà đến trường, nêu ấn tượng chung.
- Thân bài:
- Tả con đường vào buổi sáng:
- Không khí, ánh sáng, màu sắc.
- Âm thanh, hoạt động của con người.
- Tả con đường vào buổi trưa:
- Không khí, ánh sáng, màu sắc.
- Sự thay đổi của cảnh vật, âm thanh.
- Tả con đường vào buổi chiều:
- Không khí, ánh sáng, màu sắc.
- Hoạt động của con người khi tan học, tan làm.
- Tả con đường vào buổi sáng:
- Kết bài: Khẳng định tình cảm của em với con đường.
Những bài văn tả con đường từ nhà đến trường hay nhất
Dưới đây là một số bài văn mẫu tả con đường từ nhà đến trường, các em hãy tham khảo để có thêm ý tưởng cho bài viết của mình:
Mẫu 1: Con đường Trần Nguyên Hãn thân thương
Một trong những nơi gắn bó với tuổi thơ của em nhất đó là con đường Trần Nguyên Hãn, bởi đây là con đường thân thương đưa bước chân em cũng như bao bạn khác đến trường học. Đây cũng là nơi ghi dấu nhiều kỉ niệm đẹp của tuổi thơ mà em đã trải qua, đó là những kỉ niệm quý giá mà dù em có khôn lớn cũng sẽ không bao giờ lãng quên.
Con đường Trần Nguyên Hãn không mang một vẻ đẹp lộng lẫy, huy hoàng mà tiềm ẩn vẻ đơn sơ, mộc mạc gắn với cuộc sống yên bình của người dân phố em. Con đường từ nhà đến trường chạy thẳng băng chứ không uốn lượn, quanh co như bao con đường khác. Mặt đường được trải nhựa phẳng phiu. Ngày nào cũng vậy, em đi học trên con đường thân thuộc này. Từng gốc cây, từng số nhà, từng ngõ ngách đã in đậm trong tâm trí tôi từ lúc nào chẳng hay.
Hình ảnh học sinh vui vẻ trên đường đến trường, tạo nên không khí nhộn nhịp và tràn đầy sức sống.
Mỗi buổi sáng, con đường đưa em tới trường rộn rã, nhộn nhịp hẳn lên. Tiếng còi xe kêu inh ỏi, ai ai trông cũng vội vã, hối hả để kịp giờ đi làm, đi học. Các hàng quán ăn sáng hoạt động sôi nổi, đông đúc khách hàng, nào là học sinh, công nhân, cả những ông bà đi tập thể dục về. Đâu đó ở vài ngôi nhà còn nghe thấy tiếng cha mẹ í ới gọi con. Từng tốp học sinh rảo bước trên vỉa hè cùng nhau đi học, tiếng cười nói trò chuyện ríu rít làm không gian càng thêm sôi động. Mỗi buổi sáng đi trên con đường này, em còn được tận hưởng mùi hương ngọt ngào của cây cỏ cùng với làn gió mát rượi phảng phất khiến tâm hồn vô cùng khoan khoái.
Trưa về, người đi lại thưa thớt hơn, con đường như chìm vào trong giấc ngủ. Những chiếc lá khẽ đu đưa trong gió như quạt mát cho con đường. Chiều về con đường như thức giấc trở lại. Lại ồn ào náo nhiệt khi người người đi làm, đi học về. Tiếng nói, tiếng cười gọi nhau í ới, tiếng xe cộ cứ ồn ào suốt cả con đường. Với em con đường này đã quen thân từ khi cắp sách tới trường. Thế nhưng, con đường không chỉ là bạn của riêng em. Nó còn là bạn của những bác lao công. Đêm đêm, trên con đường này, dù là mùa hè hay mùa đông lạnh giá, tiếng chổi tre luôn sột soạt dưới vệ đường. Các bác đang quét rác để giữ vệ sinh cho đường phố. Nhờ những bàn tay lao động cần cù ấy mà con đường luôn sạch sẽ.
Kỉ niệm tuổi thơ tôi đã trôi qua êm đềm trên con đường thân thương ấy. Con đường tới trường cũng là nơi mà mỗi bước chân là một bậc thang bước tới nguồn tri thức bao la mà thầy cô truyền đạt. Sau này, dù có may mắn được bước trên những ngả đường lớn ở mọi phương trời thì ký ức về con đường Trần Nguyên Hãn sẽ vẫn mãi khắc sâu trong ý nghĩ và trái tim em.
Mẫu 2: Vẻ đẹp khác lạ của con đường làng
Sau ba tháng hè nghỉ ngơi, vui chơi, em trở lại với trường học với tâm trạng háo hức. Có lẽ bởi tâm trạng ấy mà đi dọc trên con đường làng quen thuộc em đã đi rất nhiều lần, hôm nay em lại thấy nó mang một vẻ đẹp khác lạ.
Con đường đất nhỏ mới được làm lại, đổ nhựa phẳng lì. Con đường ôm ấp lấy thôn làng như dải lụa mềm mại vắt nhẹ qua làng quê. Hai ven đường những hàng liễu rũ lá xuống, nhẹ nhàng đung đưa trong làn gió sớm, tiếng lá rì rào hòa cùng tiếng chim họa mi líu lo tạo nên khúc nhạc vui tươi chào mừng ngày mới đến. Dưới gốc cây, những thảm cỏ xanh mướt còn đọng sương sớm lonh lanh dưới ánh mặt trời như những viên pha lê lấp lánh. Nắng đã lên cao, con đường cũng tấp nập người qua lại. Những tốp học sinh tung tăng trong bộ quần áo mới, cặp sách mới đến trường. Những anh chị cấp ba thướt tha trong tà áo dài trắng đang chậm rãi đạp xe đến trường. Mấy bác nông dân đi ra đồng, quần còn ống thấp ống cao. Các bà các mẹ gánh đôi quang gánh toàn rau với hoa quả đi cho kịp phiên chợ sớm.
Hình ảnh con đường làng yên bình với những hàng cây xanh và cánh đồng lúa trải dài, mang đến cảm giác thanh bình và gần gũi.
Tiếng nói chuyện rộn rã, tiếng cười đùa vui vẻ hòa cùng tiếng còi xe máy xin đường của các bác công nhân đi làm, tiếng phanh xe đạp, … tất cả tạo lên một không khí nhộn nhịp, vui tươi cho con đường quê quen thuộc. Con đường từ nhà đến trường như người bạn đồng hành nâng bước chân em đi, tiếp sức cho ước mơ em bay cao. Em sẽ mãi yêu quý con đường này.
Mẫu 3: Con đường làng thân thuộc
Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp nhưng cảnh đẹp gắn bó với em nhất vẫn là con đường quen thuộc đã in dấu chân em mỗi buổi đến trường.
Ra khỏi ngõ nhà em là gặp ngay con đường làng thân thuộc. Con đường xuyên qua làng được lát gạch phẳng lì, bao năm nay đã quen bước chân em tới trường. Ngay cạnh con đường ở đầu làng một cây gạo đã khá già, sừng sững đứng bên vệ đường. Cứ mỗi mùa xuân đến, cây gạo lại trổ hoa đỏ rực cả góc trời. Mỗi ngày em từ trường trở về nhà, cây gạo già như cây tiêu chỉ đường cho em.
Sáng sáng, khi ông mặt trời từ từ nhô lên khỏi rặng tre, con đường làng lại sáng bừng lên và nhộn nhịp bước chân. Hình như tất cả lũ học trò trong xóm em đều đổ ra đường. Chúng em đi thành từng nhóm, tiếng nói cười vui vẻ làm con đường càng thêm nhộn nhịp.
Hai bên đường, những hàng cây nối đuôi nhau san sát, toả bóng mát rợp cả con đường. Những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi, lấp ló sau những hàng cây xanh tốt. Đi hết con đường làng là đến con đường liên thôn của xã. Con đường này được rải đá dăm, chạy xuyên qua cánh đồng lúa quê em. Mỗi buổi sáng đi trên con đường này, em lại được tận hưởng mùi hương lúa ngọt ngào cùng với làn gió mát rượi từ cánh đồng đưa lên.
Xa xa phía cuối con đường, em đã trông thấy ngôi trường lợp mái ngói đỏ tươi, lấp ló sau tán lá xanh của những cây xà cừ. Tiếng trống trường đã vang lên. Em vội vã rảo bước nhanh cho kịp giờ học, trong lòng cảm thấy vui vui.
Đã từ lâu, con đường trở nên thân thiết với em. Em rất yêu quý con đường và coi nó như người bạn thân. Sau này lớn lên dù đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ tới hình ảnh con đường thân quen đã gắn bó với em suốt quãng đời học sinh.
Mẫu 4: Kỉ niệm trên con đường đến trường
Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp. Đó là con sông hiền hoà, cánh đồng thẳng cánh cò bay… Nhưng thân thuộc với em nhất có lẽ là con đường quen thuộc từ nhà đến trường.
Con đường tới trường là một con đường nhỏ được rải đá. Hai bên đường là hai hàng cây xanh mát. Buổi sáng con đường rộn rã hẳn lên. Hình như tất cả lũ trẻ trong xóm em đều có mặt trên đường. Chúng chia thành những nhóm nhỏ tung tăng đến trường. Tiếng nói chuyện ríu rít xen lẫn tiếng cười vui vẻ làm con đường thêm rộn rã, tươi vui.
Con đường rải đá quen thuộc với những kỷ niệm tuổi thơ, nơi gắn bó với biết bao thế hệ học sinh.
Buổi trưa, đường lạnh lùng ít được hỏi han. Lúc ấy, con đường yên lặng như chìm trong giấc ngủ. Hai hàng cây đứng quạt cho con đường càng thêm yên giấc. Trên cành, mấy chú chim sâu đang chuyền cành để bắt những gã sâu phá hoại cây, làm cho hàng cây thêm tốt tươi. Những tia nắng li ti rải xuống mặt đường trông như dát bạc. Những mái nhà nằm thấp thoáng dưới bóng cây thưa. Từ mái nhà nào vọng ra tiếng ru em trầm bổng. Tiếng võng đưa kẽo kẹt giữa buổi trưa hè làm cho con đường làng càng thêm vẻ yên tĩnh lạ lùng. Những đoạn đường bằng phẳng hay mấp mô, gập ghềnh em đều thuộc như lòng bàn tay. Chẳng có ngày nào lũ trẻ chúng em không đặt bàn chân nhỏ bé của mình lên con đường thân thuộc ấy. Bởi vậy mà con đường trở thành một người bạn thân thiết với em.
Con đường tới trường đã khắc sâu vào trong tâm trí em. Mỗi buổi đến trường, con đường đã để lại trong em bao kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Mai ngày lớn lên em cũng không thể quên hình ảnh con đường thân yêu.
Mẫu 5: Con đường làng đơn sơ
Ngày nào đến trường em cũng đi về trên con đường quen thuộc ấy. Đến nỗi, nếu nhắm mắt lại là em có thể hình dung rõ mồn một ngay từng cảnh sắc.
Đó là một cột con đường làng rải đá đỏ đơn sơ cũng như bao con đường làng không tên khác. Tuy không rộng lắm, lại gồ ghề, lồi lõm nhưng con đường này cũng đủ thênh thang cho những bước chân nhún nhảy như chim sẻ của chúng em từng ngày lớn lên. Sáng ra, từ đầu ngõ, em bước vào con đường là đã gặp ngay một cây bàng già đứng giương mình dù che nắng, bốn mùa lích chích tiếng chim. Từ đó, hai bên đường, hai hàng khuynh diệp chạy dài thẳng tắp một màu xanh ngút ngát.
Thấp thoáng sau hai hàng cây là hàng rào của hai dãy nhà ven lộ, có hàng rào dâm bụt được cắt xén phẳng phiu. Cũng có hàng rào tre hoặc hàng rào tường xây dây kẽm gai kiên cố. Tuy vậy, đi trên đường vẫn nhìn thấy rõ những ngôi nhà xinh xắn giữa một màu xanh vườn tược mượt mà. Ngay từ khi mặt trời vừa nhô lên nhóm lửa ở đằng đông, những ngọn cau, ngọn dừa trong các khu vườn bên cạnh đường đã lấp lánh hồng lên. Con đường làng cũng bừng dậy.
Người đi trên đường càng lúc càng đông. Trẻ em đến trường. Người lớn ra đồng. Kẻ buôn bán về huyện, lên tỉnh. Xe đạp, xe gắn máy, máy cày chen chúc ngược xuôi. Tiếng cười nói, hỏi thăm, trò chuyện, tiếng máy, tiếng xe hòa lẫn nhau tạo thành một dàn đồng ca vui vẻ. Đến gần xóm nhà, con đường làng rẽ phải. Đến đây chúng em đã nhìn thấy ngôi trường quen thuộc của mình hiện ra với hình ảnh cây phượng già tán lá xanh um che rợp cổng.
Những năm sắp tới, có thể em sẽ đi tiếp con đường này lên huyện, lên tỉnh để nối tiếp việc học hành. Nhưng dù đi đâu, đặt chân lên con đường xinh đẹp mới mẻ nào nhưng cũng không dễ gì quên con đường tuổi thơ đơn sơ này được.
(Các em có thể tham khảo thêm các bài văn mẫu khác từ bài viết gốc để có thêm nhiều ý tưởng phong phú).
Lưu ý khi viết bài văn tả con đường từ nhà đến trường
- Sử dụng ngôn ngữ sinh động, giàu hình ảnh: Các em hãy sử dụng các biện pháp tu từ như so sánh, nhân hóa, ẩn dụ để miêu tả con đường một cách sinh động và hấp dẫn.
- Tả cảnh vật kết hợp với tả hoạt động của con người: Điều này sẽ giúp bài văn trở nên sinh động và có hồn hơn.
- Thể hiện cảm xúc chân thật: Hãy viết về những gì em thực sự cảm nhận về con đường, những kỷ niệm mà em có với nó.
- Sáng tạo và có giọng văn riêng: Đừng chỉ sao chép các bài văn mẫu, hãy cố gắng tạo ra một bài viết mang đậm dấu ấn cá nhân của mình.
Chúc các em có một bài văn tả con đường từ nhà đến trường thật hay và ý nghĩa!
