Để làm rõ hơn về chủ đề gây tranh cãi “Tôi, người ái nhi” (I, Pedophile) của David Goldberg, chúng tôi đã phỏng vấn Tiến sĩ James Cantor, một chuyên gia quốc tế về ái nhi. Tiến sĩ Cantor là phó giáo sư tâm thần học tại Đại học Toronto và là tổng biên tập của tạp chí “Sexual Abuse: A Journal of Research and Treatment”. Bài viết này sẽ cung cấp một cái nhìn sâu sắc và khoa học về ái nhi, giúp độc giả hiểu rõ hơn về vấn đề này.
Ái Nhi (Pedophilia) Được Định Nghĩa Như Thế Nào?
Theo Tiến sĩ Cantor, ái nhi được định nghĩa là một sở thích tình dục hoặc ham muốn tình dục mạnh mẽ đối với trẻ em. Thuật ngữ này thường dùng để chỉ những người có ham muốn tình dục với trẻ em ở độ tuổi tiền dậy thì hoặc đầu dậy thì.
“Người Ái Nhi Sao Vàng” và “Người Ái Nhi Tốt” – Những Khái Niệm Gây Hiểu Lầm
Những cụm từ như “người ái nhi sao vàng” hoặc “người ái nhi tốt” có vẻ mâu thuẫn, nhưng chúng nhấn mạnh sự khác biệt quan trọng giữa ái nhi (ham muốn tình dục với trẻ em) và hành vi xâm hại tình dục trẻ em. Không phải ai có ham muốn với trẻ em cũng thực hiện hành vi xâm hại. Những người có ham muốn ái nhi nhưng luôn cố gắng kiểm soát bản thân xứng đáng nhận được sự hỗ trợ từ xã hội.
Rào Cản Tìm Kiếm Sự Giúp Đỡ và Hậu Quả
David Goldberg đề cập đến việc mọi người “quá lo sợ những hệ quả pháp lý và xã hội” nên không tìm kiếm sự giúp đỡ. Tiến sĩ Cantor giải thích rằng nhiều khu vực pháp lý đã ban hành các quy định báo cáo bắt buộc đối với các nhà tâm lý hoặc nhà cung cấp dịch vụ y tế. Điều này có nghĩa là nếu một người lo ngại mình có thể là người ái nhi và tìm đến tư vấn, nhà tâm lý có thể buộc phải báo cáo họ với chính quyền. Hậu quả có thể rất nghiêm trọng, bao gồm mất việc làm, gia đình và nhiều thứ khác. Điều này dẫn đến việc những người cần giúp đỡ lại không tìm đến, khiến họ phải sống trong xã hội mà không nhận được sự hỗ trợ cần thiết.
Ái Nhi Có Phải Là Một Thiên Hướng Tình Dục?
“Thiên hướng tình dục” thường được hiểu là một ham muốn tình dục bẩm sinh và không thể thay đổi. Theo Tiến sĩ Cantor, không ai chọn việc mình có hứng thú tình dục với trẻ em. Mặc dù mọi người có thể lựa chọn hành động theo ham muốn đó hay không, nhưng các nhà trị liệu đã không thành công trong việc thay đổi ham muốn tình dục của người ái nhi một cách lâu dài. Người ái nhi có thể học cách tự kiểm soát, sử dụng thuốc để giảm ham muốn hoặc học cách sống lành mạnh hơn, nhưng dường như không thể thay đổi bản chất của họ.
Nguồn Gốc Của Ái Nhi: Bằng Chứng Khoa Học
Bằng chứng hiện tại cho thấy ái nhi có thể bắt nguồn từ hệ thống thần kinh phi điển hình trong não bộ. Nghiên cứu trong lĩnh vực này còn rất mới, nhưng có vẻ như có sự “vắt chéo hệ thống dây thần kinh” trong não bộ, ảnh hưởng đến việc kiểm soát các bản năng hoặc hành vi xã hội tự nhiên.
Các nghiên cứu cho thấy những kích thích thường gợi ra phản ứng nuôi dưỡng và bảo vệ ở người trưởng thành lại gợi ra những phản ứng tình dục ở người ái nhi.
Người Ái Nhi “Sinh Ra Đã Vậy”?
Nghiên cứu cho thấy người ái nhi có những dấu hiệu cho thấy sự hứng thú tình dục của họ liên quan đến cấu trúc não bộ và có thể có một số khác biệt tồn tại trong não bộ của họ trước khi sinh. Ví dụ, người ái nhi có tỷ lệ cao về số người không thuận tay phải và có những dị thường nhỏ về thể chai.
Do đó, mặc dù không nên nhầm lẫn ái nhi với đồng tính luyến ái, ái nhi có thể được mô tả như một “thiên hướng độ tuổi” (age orientation). Cần lưu ý rằng cách sử dụng cụm từ “thiên hướng tình dục” trong khoa học khác với cách sử dụng trong luật pháp, nơi nó thường được dùng để chỉ đồng tính luyến ái.
Công Nhận Ái Nhi Có Đồng Nghĩa Với Chấp Nhận Hành Vi Xâm Hại?
Mối lo ngại rằng công nhận ái nhi là một thiên hướng tình dục sẽ dẫn đến việc chấp nhận hành vi xâm hại là không hợp lý. Sự chấp nhận về mặt xã hội nên tập trung vào hành vi, không phải suy nghĩ hay ham muốn. Mỗi cá nhân phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Ví dụ, một người đàn ông dị tính có thể thấy một người phụ nữ hấp dẫn, nhưng điều đó không có nghĩa là anh ta được phép cưỡng ép cô ấy.
Tiến sĩ Cantor cho rằng, việc xem ái nhi như một đặc tính bẩm sinh mà người ta không lựa chọn có thể giúp xã hội phản ứng một cách duy lý hơn, từ đó ngăn chặn xâm hại tình dục trẻ em.
Ái Nhi Có Thể Chữa Khỏi?
Hiện tại, không có phương pháp nào để chữa khỏi ái nhi. Các biện pháp điều trị tốt nhất tập trung vào việc giúp người ái nhi phát triển các kỹ năng cần thiết để sống một cuộc sống khỏe mạnh, không phạm tội và kiểm soát ham muốn tình dục của họ.
Các Biện Pháp Điều Trị Cho Người Ái Nhi
Theo Tiến sĩ Cantor, người ái nhi dễ phạm tội khi họ cảm thấy mình vô dụng và không còn gì để mất. Các biện pháp điều trị truyền thống thường dựa trên mô hình Phòng ngừa tái phát (Relapse Prevention) được sử dụng cho người nghiện chất. Tuy nhiên, hiệu quả của mô hình này rất khó đánh giá.
Tiến sĩ Cantor hy vọng rằng phòng ngừa sẽ hiệu quả hơn điều trị. Thay vì chỉ tập trung vào hình phạt sau khi tội ác xảy ra, nên tập trung vào việc phát hiện và hỗ trợ sớm những người có nguy cơ phạm tội.
Kết luận
Hiểu rõ về ái nhi là bước quan trọng để xây dựng một xã hội an toàn hơn cho trẻ em. Việc phân biệt giữa ham muốn và hành vi, cung cấp hỗ trợ cho những người có ham muốn ái nhi và tập trung vào phòng ngừa là những yếu tố then chốt để giảm thiểu nguy cơ xâm hại tình dục trẻ em.
Tài liệu tham khảo
- Sexual Abuse: A Journal of Research and Treatment
- Các nghiên cứu khoa học về cấu trúc não bộ và ái nhi
