Vì Sao Điện Ảnh Được Gọi Là Nghệ Thuật Thứ 7? Giải Mã Nguồn Gốc

Với những người làm trong ngành giải trí, “nghệ thuật thứ 7” là cụm từ quen thuộc, gắn liền với điện ảnh. Vậy tại sao điện ảnh lại được gọi như vậy? Nguồn gốc và ý nghĩa của tên gọi này là gì? Hãy cùng Sen Tây Hồ khám phá những điều thú vị xoay quanh danh xưng “nghệ thuật thứ 7” của điện ảnh.

Nghệ thuật thứ 7 là gì?

Nghệ thuật thứ 7 là một cách gọi khác của điện ảnh. Điện ảnh bao gồm các tác phẩm phim được tạo ra từ những khung hình chuyển động, kỹ thuật ghi lại hình ảnh, âm thanh và ánh sáng. Nó là một hình thức nghệ thuật liên quan đến việc sản xuất phim, và cả ngành công nghiệp thương mại xoay quanh việc làm phim, quảng bá và phân phối.

Điện ảnh có nguồn gốc từ từ “cinéma” trong tiếng Pháp, là viết tắt của “cinématographe”. “Cinématographe” (xuất phát từ tiếng Hy Lạp “κίνημα” – kínēma, nghĩa là chuyển động, và “γράφειν” – gráphein, nghĩa là ghi lại) là tên mà Léon Bouly đặt cho chiếc máy ghi hình của mình, được đăng ký bằng sáng chế số 219 350 vào năm 1892. Đây được xem là một trong những cột mốc quan trọng khai sinh ra ngành điện ảnh.

Chúng ta thường gọi điện ảnh là môn nghệ thuật thứ bảy. Cách gọi này xuất phát từ việc phân loại các hình thức nghệ thuật của triết gia Hegel. Theo Hegel, có sáu hình thức nghệ thuật cơ bản:

  1. Nghệ thuật thứ 1: Thơ ca
  2. Nghệ thuật thứ 2: Âm nhạc
  3. Nghệ thuật thứ 3: Hội họa
  4. Nghệ thuật thứ 4: Điêu khắc
  5. Nghệ thuật thứ 5: Vũ kịch (kết hợp khiêu vũ và sân khấu)
  6. Nghệ thuật thứ 6: Kiến trúc

Khi điện ảnh ra đời và ngày càng phổ biến, nó được công chúng ưu ái gọi là môn nghệ thuật thứ 7, như một sự công nhận về giá trị nghệ thuật và sức ảnh hưởng của nó.

Điện ảnh thường được dùng để chỉ những bộ phim được trình chiếu tại rạp, nhằm phân biệt với phim truyền hình. Sự phân loại này dẫn đến việc xuất hiện các cụm từ như “màn bạc” hay “màn ảnh lớn” để chỉ phim điện ảnh, đối lập với “màn ảnh nhỏ” của truyền hình.

Sau Thế chiến thứ hai, những bộ phim màu đầu tiên được sản xuất, và đến những năm 1950, thể loại phim màu bắt đầu trở nên phổ biến. Trong giai đoạn này, điện ảnh phải đối mặt với sự cạnh tranh từ một phương tiện giải trí đang phát triển mạnh mẽ khác: truyền hình (vốn chỉ có hình ảnh đen trắng cho đến giữa những năm 1960).

Ý nghĩa của danh xưng “nghệ thuật thứ 7”

Việc điện ảnh được gọi là “nghệ thuật thứ 7” không chỉ đơn thuần là một cách gọi. Nó mang ý nghĩa sâu sắc về:

  • Sự công nhận giá trị nghệ thuật: Danh xưng này khẳng định điện ảnh là một loại hình nghệ thuật độc lập, có khả năng biểu đạt cảm xúc, ý tưởng và truyền tải thông điệp một cách mạnh mẽ.
  • Sự tổng hòa của các loại hình nghệ thuật khác: Điện ảnh kết hợp nhiều yếu tố của các loại hình nghệ thuật trước đó như văn học (kịch bản), âm nhạc (nhạc phim), hội họa (thiết kế mỹ thuật), điêu khắc (tạo hình nhân vật), vũ kịch (chỉ đạo hành động) và kiến trúc (bối cảnh).
  • Sức ảnh hưởng to lớn: Điện ảnh có khả năng tác động mạnh mẽ đến nhận thức, cảm xúc và hành vi của khán giả. Nó là một phương tiện truyền thông đại chúng quan trọng, có khả năng định hình văn hóa và xã hội.

Điện ảnh Việt Nam và sự phát triển không ngừng

Điện ảnh Việt Nam cũng trải qua nhiều giai đoạn phát triển, từ những bộ phim đen trắng đầu tiên đến những tác phẩm điện ảnh chất lượng cao, được đánh giá cao tại các liên hoan phim quốc tế. Các nhà làm phim Việt Nam không ngừng sáng tạo, tìm tòi để mang đến cho khán giả những bộ phim độc đáo, phản ánh chân thực cuộc sống và con người Việt Nam.

Kết luận

Qua bài viết này, hy vọng bạn đã hiểu rõ hơn về nguồn gốc và ý nghĩa của danh xưng “nghệ thuật thứ 7” dành cho điện ảnh. Điện ảnh không chỉ là một hình thức giải trí, mà còn là một loại hình nghệ thuật có giá trị và sức ảnh hưởng to lớn. Hãy cùng ủng hộ và khám phá những tác phẩm điện ảnh đặc sắc để cảm nhận vẻ đẹp và sức mạnh của môn nghệ thuật này.

Tài liệu tham khảo