Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ: Bài Văn Mẫu Lớp 6 Hay Nhất

Trong hành trình trưởng thành, mỗi người đều mang theo những kỷ niệm. Đó có thể là khoảnh khắc được khen ngợi, vấp phải lời chê trách, gặp may mắn bất ngờ, đối diện với rủi ro khó lường, hoặc thậm chí là những hiểu lầm không đáng có. Những kỷ niệm này, dù mang màu sắc gì, đều góp phần định hình nên con người chúng ta. Dưới đây là những bài văn mẫu lớp 6, giúp các em học sinh khơi gợi lại những ký ức đáng nhớ và biến chúng thành những câu chuyện đầy cảm xúc.

Dàn ý chi tiết cho bài văn kể về một kỷ niệm đáng nhớ

Để có một bài văn mạch lạc và giàu cảm xúc, các em có thể tham khảo dàn ý sau:

  1. Mở bài: Giới thiệu về kỷ niệm đáng nhớ mà em muốn kể (được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm…).
  2. Thân bài:
    • Hoàn cảnh xảy ra sự việc: Thời gian, địa điểm, những người liên quan.
    • Diễn biến của sự việc: Tái hiện lại các chi tiết, hành động, lời nói quan trọng.
    • Suy nghĩ, cảm xúc của em về sự việc: Cảm xúc tại thời điểm đó và sau này.
  3. Kết bài: Nêu cảm nhận của em về kỷ niệm đó. Bài học em rút ra được.

Những bài văn mẫu lớp 6 kể về một kỷ niệm đáng nhớ

Kỷ niệm về buổi khai giảng cuối cấp Tiểu học

Trong ký ức của tôi, buổi khai giảng năm cuối cấp Tiểu học là một dấu ấn khó phai. Đó là một ngày thu trong xanh, bầu trời cao vời vợi. Tôi thức dậy sớm hơn mọi ngày, chuẩn bị trang phục chỉnh tề. Mẹ đưa tôi đến trường khi tiếng ve đã bắt đầu râm ran.

Buổi lễ bắt đầu với những tiết mục văn nghệ đặc sắc. Sau đó, các em học sinh lớp Một diễu hành qua lễ đài. Nhìn những gương mặt còn bỡ ngỡ của các em, tôi chợt nhớ lại hình ảnh của chính mình ngày nào.

Sau nghi thức chào cờ trang nghiêm, cô hiệu trưởng đọc diễn văn khai giảng. Giọng cô ấm áp và đầy nhiệt huyết, khích lệ chúng tôi cố gắng hơn nữa trong năm học cuối cấp. Điều đặc biệt là năm đó, tôi được chọn là người đại diện cho học sinh khối Năm để phát biểu cảm nghĩ và tri ân thầy cô. Đây là lần đầu tiên tôi đứng trước đám đông để nói lên những suy nghĩ của mình.

Trước giờ phút quan trọng, tôi không khỏi hồi hộp và lo lắng. Nhưng được sự động viên của cô tổng phụ trách, tôi lấy lại bình tĩnh và tự tin bước lên sân khấu. Trong bộ đồng phục mới tinh, tôi cất giọng đọc bài phát biểu đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Khi tôi kết thúc, cả trường vang lên tràng pháo tay lớn. Cô tổng phụ trách cũng không quên dành cho tôi lời khen ngợi. Lúc đó, tôi cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc.

Hồi trống khai trường vang lên, báo hiệu một năm học mới bắt đầu. Âm thanh ấy, đối với tôi, thật trang nghiêm và thiêng liêng. Nó đánh dấu một chương mới trong cuộc đời học sinh của tôi, một chương mà tôi sẽ luôn trân trọng và ghi nhớ.

Buổi lễ kết thúc trong niềm hân hoan của thầy và trò. Trong lòng tôi vang vọng những câu văn của nhà văn Thanh Tịnh: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường”.

Kỷ niệm ngày khai trường đầu tiên

Ngày khai trường đầu tiên luôn là một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Với tôi, đó là một kỷ niệm đẹp đẽ và đầy ắp những cảm xúc khó tả.

Tối hôm trước ngày khai trường, mẹ đã chuẩn bị cho tôi mọi thứ, từ quần áo mới đến sách vở thơm mùi giấy. Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ rất sớm với một tâm trạng háo hức. Ông nội chở tôi đến trường trên chiếc xe đạp cũ kỹ. Trên đường đi, tôi thấy mọi thứ dường như khác lạ. Đường phố đông đúc hơn, và những bạn học sinh trong bộ quần áo mới cũng mang những vẻ mặt vừa lo lắng, vừa tò mò.

Dù đã được làm quen với trường lớp và thầy cô từ trước, nhưng tôi vẫn không khỏi bỡ ngỡ khi bước vào cổng trường. Tôi mặc bộ đồng phục mới, đi đôi dép mẹ mới mua và cùng ông nội tiến vào sân trường. Cô giáo đứng ở đầu hàng lớp tôi, tươi cười đón các bạn học sinh. Tôi chào tạm biệt ông và tìm chỗ ngồi của mình.

Buổi lễ khai giảng diễn ra thật trang trọng. Thầy hiệu trưởng đọc diễn văn khai giảng, các anh chị học sinh cuối cấp cũng có những lời chia sẻ đầy ý nghĩa. Cuối buổi lễ, tiếng trống khai trường vang lên, báo hiệu một năm học mới bắt đầu.

Sau buổi lễ, chúng tôi theo hàng vào lớp. Tiết học đầu tiên là giờ tập đọc. Cô giáo giảng bài một cách say sưa, và chúng tôi cũng chăm chú lắng nghe. Khi cô yêu cầu cả lớp đọc đồng thanh, giọng đọc của chúng tôi vang lên thật to và rõ ràng. Những tiết học sau đó cũng diễn ra rất vui vẻ và thú vị. Tôi còn hăng hái giơ tay phát biểu và được cô giáo khen nữa.

Chiều hôm đó, khi gặp lại ông nội, tôi đã kể cho ông nghe tất cả những câu chuyện ở lớp học. Ông khen tôi ngoan và thưởng cho tôi một que kem thật to. Kỷ niệm về ngày khai trường đầu tiên ấy, tôi sẽ không bao giờ quên. Nó là hành trang giúp tôi vững bước trên con đường học vấn.

Kỷ niệm được cô giáo khen hồi lớp 3

Trong những năm tháng tuổi thơ, kỷ niệm mà tôi nhớ nhất có lẽ là lần được cô giáo khen hồi lớp 3.

Hồi đó, tôi học rất kém môn Tiếng Việt, đặc biệt là phần tập làm văn. Tính cách hiếu động, ham chơi khiến tôi khó có thể ngồi yên một chỗ để viết những câu văn nắn nót và giàu cảm xúc. Mỗi tiết tập làm văn đối với tôi là một cực hình. Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm của tôi, cũng xếp tôi vào danh sách những học sinh cần đặc biệt quan tâm.

Mọi thứ thay đổi vào một ngày đông cuối năm, khi cô giáo yêu cầu chúng tôi viết bài văn tả cảnh khu chợ ngày cuối năm, gần Tết. Hôm đó, tôi theo mẹ ra chợ bán hoa. Khung cảnh tấp nập, rộn ràng khiến tôi quên đi bài tập đang chờ mình. Nhưng cuối cùng, mẹ vẫn bắt tôi phải đối diện với nó.

Như thường lệ, tôi mở vở tập làm văn với một tâm trạng chán chường. Mẹ thấy vậy liền bảo:

– Con hãy nhìn xung quanh đi, các cô chú bán hàng, rồi người đi mua, người đi chơi… con thấy như thế nào thì tả giống như vậy, không có khó đâu.

Nghe lời mẹ, tôi bắt đầu quan sát xung quanh. Lần đầu tiên, tôi thấy việc viết văn thú vị đến thế. Tôi viết liền một mạch, tả những hàng hoa, hàng bánh mứt được bày biện rực rỡ, những cô bé, cậu bé lăng xăng chạy theo mẹ, và cả những nụ cười tươi rói của người bán hàng.

Kết thúc bài văn, tôi cảm thấy vui lạ kỳ. Cả tối hôm ấy, tôi thao thức mong đến ngày mai để nộp bài cho cô.

Đến giờ tập làm văn hôm sau, khi đọc đến bài của tôi, cô giáo dừng lại, lật bìa vở xem lại tên rồi mới đọc tiếp. Tôi nín thở dõi theo từng cử chỉ của cô. Cô nhăn mày, rồi nheo mắt khiến tôi càng thêm hồi hộp.

Cuối cùng, cô giáo cũng đọc xong. Cô không nói gì, mà điềm tĩnh đọc tiếp bài làm của các bạn khác. Tôi thất vọng, nằm sấp xuống bàn.

Một lát sau, cô giáo yêu cầu cả lớp tập trung. Cô nhận xét những ưu, khuyết điểm của cả lớp trong bài viết lần này. Xong xuôi, cô cầm cuốn vở của tôi lên và nói:

– Lần này, cô muốn cả lớp mình cùng dành một tràng vỗ tay cho bạn Trung, vì bạn ấy đã viết rất tốt. Tuy vẫn có một vài lỗi nhỏ, nhưng những gì bạn ấy miêu tả vô cùng sinh động và hấp dẫn. Cô cho bạn Trung một điểm mười. Cả lớp hãy mượn vở của Trung để tham khảo nhé.

Nói rồi, cô gọi tôi lên bục nhận vở. Trước ánh mắt ngạc nhiên và ngưỡng mộ của các bạn, tôi tiến lại gần cô. Cô giáo dịu dàng nhìn tôi nhận lấy vở và trở về chỗ. Lúc ấy, cô giáo và các bạn vỗ tay chúc mừng tôi. Đó là lần đầu tiên tôi được điểm mười và được cô khen trong môn làm văn. Niềm hạnh phúc và tự hào ấy không gì có thể diễn tả được.

Từ hôm đó, tôi thêm yêu thích việc viết văn. Mỗi khi cô yêu cầu viết bài, tôi đều tìm hiểu thật kỹ rồi mới viết thật cẩn thận. Nhờ vậy, khả năng viết văn của tôi ngày càng tiến bộ. Giờ đây, viết văn đã trở thành một môn học hấp dẫn và thú vị đối với tôi. Tất cả là nhờ lời khen và điểm mười hào phóng của cô giáo ngày hôm đó.

Kỷ niệm đáng nhớ dưới cơn mưa

Một buổi chiều mưa tầm tã, tôi ngồi trong lớp học nhìn mưa rơi và nhớ lại kỷ niệm của mình vào năm lớp 2.

Hồi đó, tôi rất dạn dĩ và tinh nghịch. Giờ ra chơi nào, tôi cũng cùng các bạn chạy nhảy khắp sân trường. Hôm đó, chúng tôi được nghỉ học sớm không báo trước, nên bố mẹ chưa đến đón kịp. Chúng tôi đành ngồi lại ở hành lang lớp chờ người đến đón.

Bỗng nhiên, trời đổ mưa rào. Sân trường biến thành một biển nước với những vũng nước lớn nhỏ. Không ai bảo ai, chúng tôi rủ nhau mặc áo mưa rồi ra sân chơi. Chúng tôi hò reo, rượt đuổi nhau dưới mưa vô cùng vui vẻ.

Một lát sau, chúng tôi rủ nhau thi nhảy qua các vũng nước đọng. Trong lúc chơi, vì tính hiếu thắng, tôi quyết định thử sức với một vũng nước lớn. Và tất nhiên, tôi đã thất bại. Tôi ngã xuống giữa vũng nước, ướt hết cả người.

Đúng lúc đó, mẹ tôi đến đón. Thấy tôi ướt sũng, mẹ đã rất tức giận. Về đến nhà, mẹ liền bắt tôi đi tắm gội thay quần áo khô rồi mắng cho một trận. Sau hôm đó, tôi bị cảm gần một tuần mới khỏi.

Sau sự kiện đó, tôi trở nên ngoan ngoãn và nghe lời mẹ hơn. Không còn nghịch ngợm lung tung nữa. Và mỗi khi trời đổ mưa, tôi lại nhớ về kỷ niệm ngốc nghếch ấy của mình. Nó là một bài học quý giá về sự cẩn trọng và biết nghe lời người lớn.