Lã Bố, tự Phụng Tiên, một viên tướng nhà Đông Hán, nổi tiếng qua Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, được mệnh danh là một trong những dũng tướng bậc nhất thời Tam Quốc. Cuộc đời ông gắn liền với các cuộc chiến quân phiệt cuối thời Đông Hán, kết thúc bằng thất bại và cái chết dưới tay Tào Tháo.
Lã Bố được người đời xưng tụng là “Chiến Thần” nhờ sức mạnh phi thường và tài năng quân sự hiếm có.
Với Phương thiên họa kích trong tay và chiến mã Xích Thố dưới trướng, Lã Bố từng là đệ nhất danh tướng thời bấy giờ. Câu nói “Nhất Lữ, nhị Triệu, tam Điển Vi, tứ Quan, ngũ Mã, lục Trương Phi” thể hiện sự ngưỡng mộ của dân gian đối với sức mạnh vô song của ông, vượt trên cả những danh tướng lẫy lừng như Triệu Vân, Điển Vi, Quan Vũ, Mã Siêu hay Trương Phi.
“Nhân trung Lã Bố, mã trung Xích Thố” – câu nói này càng khẳng định vị thế độc tôn của Lã Bố và Xích Thố, hai “cực phẩm” khó ai sánh kịp.
Xuất hiện từ hồi 3 đến hồi 19 trong Tam quốc diễn nghĩa, Lã Bố không chỉ được xem là “Chiến Thần” mà còn là vị tướng dũng mãnh nhất, vượt trội hơn cả Triệu Vân, Quan Vũ, Trương Phi, Hứa Chử hay Mã Siêu.
Trong Tam quốc diễn nghĩa, Lã Bố không phải là chưa từng thất bại, nhưng đó thường là thất bại về chiến thuật. Trong các trận đơn đả độc đấu, ông hiếm khi chịu thua. Chỉ có Trương Phi và Hứa Chử là hai người duy nhất có thể cầm cự và giao chiến với Lã Bố mà bất phân thắng bại.
Tuy nhiên, một truyền thuyết dân gian lại nhắc đến Vương Việt, một cao thủ kiếm thuật có khả năng khắc chế Lã Bố, thậm chí khiến “Chiến Thần” phải xuống phong độ trong khi giao đấu. Vậy Vương Việt là ai?
Vương Việt là một kiếm khách sống vào cuối thời Đông Hán. Thông tin về nhân vật này vô cùng ít ỏi. Các sử liệu chính thống như Tam quốc chí hay Hậu Hán thư đều không đề cập đến ông. Vương Việt chỉ xuất hiện duy nhất trong cuốn Điển luận của Tào Phi.
Trong thời gian Hán Hiến Đế và Hán Linh Đế trị vì, Hổ Bôn tướng quân Vương Việt nổi tiếng khắp kinh thành nhờ kiếm thuật siêu phàm và được tôn xưng là “Đế sư” – thầy dạy của Hoàng đế.
Theo ghi chép lịch sử, Vương Việt là một cao thủ võ công, nhưng ông cũng là một người ham danh lợi, luôn khao khát chức tước. Trong Loạn Thập thường thị, ông đã ra tay bảo vệ Hán Hiến Đế, tiêu diệt vô số quan binh.
Truyền thuyết dân gian kể rằng Vương Việt từng giao đấu với Lã Bố. Chỉ sau vài chiêu, Lã Bố đã có dấu hiệu xuống sức. Tuy nhiên, sự xuất hiện của một toán quan binh đã khiến Vương Việt phải bỏ chạy.
Để so sánh, Lã Bố từng giao chiến với Trương Phi hơn 50 hiệp mà không phân thắng bại. Hồi thứ 5 của Tam quốc diễn nghĩa mô tả: “Lã Bố lại kéo quân đến thách đánh. Công Tôn Toản vác ngọn giáo nhảy ra đánh Lã Bố, mới được vài hiệp, Công Tôn Toản thua chạy. Lã Bố thúc ngựa Xích Thố sấn lại đuổi, ngựa này chạy nhanh như bay. Lã Bố gần đuổi kịp Toản thì ở bên rìa đường, Trương Phi quát lớn: ‘Thằng đầy tớ ba họ kia đừng chạy nữa! Có Trương Phi người đất Yên đây!’ Lã Bố thấy thế bỏ Công Tôn Toản, đánh nhau với Trương Phi. Trương Phi hăng hái cố đánh Lã Bố. Hai người đánh nhau được hơn 50 hiệp chưa rõ bên nào thua bên nào được. Quan Vũ đứng ngoài thấy thế cầm thanh long yển nguyệt đến cùng đánh”.
Chi tiết này khẳng định Trương Phi là một trong số ít người có khả năng đối đầu trực tiếp với Lã Bố, “vô địch thiên hạ” một thời. Hứa Chử cũng chỉ cầm cự được khoảng 20 hiệp trước khi Tào Tháo phải điều thêm 5 tướng khác ra trợ chiến.
Vậy, ai mới thực sự là đối thủ xứng tầm của Lã Bố? Câu hỏi này có lẽ vẫn còn là một bí ẩn đối với hậu thế.
Tài liệu tham khảo:
- Tam quốc diễn nghĩa – La Quán Trung
- Điển luận – Tào Phi
