“Anh Hùng Bàn Phím”: Tiếng Nói Lương Tâm Giữa Xã Hội Đầy Rẫy Bất Công

Bài viết này đáp trả những lời lẽ quen thuộc của “Bò Đỏ”, những người thường xuyên chỉ trích những ai phê phán xã hội Việt Nam, đồng thời khẳng định vai trò và sức mạnh của những “anh hùng bàn phím” trong việc đấu tranh cho lẽ phải và sự thật.

Một bình luận điển hình của những người ủng hộ chính quyền: “Mấy anh chị chỉ giỏi phê phán Việt Nam, nhưng đã đóng góp được gì cho đất nước? Chỉ là anh hùng bàn phím! Nếu giỏi thì vào Quốc Hội mà thay đổi bộ máy nhà nước đi!”.

Liệu có đáng để phê phán xã hội Việt Nam ngày nay hay không? Hãy nhìn xem, đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng, người ta sẵn sàng chà đạp lên nhau để kiếm sống, vô cảm trước nỗi đau của đồng loại. Thực phẩm bẩn tràn lan, đầu độc giống nòi. Ra đường, người gặp nạn bị bỏ mặc vì sợ liên lụy. Vào bệnh viện, người nghèo khó có thể mất mạng vì chậm trễ.

Người Việt ra nước ngoài bị dán thông báo “cấm ăn cắp” khắp nơi, từ Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan đến Thái Lan. Phải chăng, “ăn trộm” đang trở thành “đặc sản” của Việt Nam?

Vậy những người như chúng tôi đã đóng góp gì cho Việt Nam? Xin thưa rằng, chúng tôi đóng thuế hàng tháng để nuôi bộ máy tham nhũng. Từng đồng thuế là mồ hôi, xương máu của chúng tôi. Ngay cả chi tiêu hàng ngày, từ xăng dầu, cơm gạo đến băng vệ sinh, đều bị đánh thuế.

“Nếu giỏi thì vào Quốc Hội mà thay đổi bộ máy nhà nước đi!” Các bạn “dư luận viên” (DLV) hẳn rõ nhất những thủ đoạn hèn hạ mà người cộng sản đã sử dụng để ngăn cản các ứng cử viên tự do. Họ dùng mắm tôm để ném vào những người ủng hộ ứng viên. Chiêu trò này nổi tiếng đến nỗi người ta ví đảng cộng sản là “đảng mắm tôm”. Họ dùng người của đảng để đấu tố ứng viên, ngăn cản tiếng nói của người dân vào Quốc Hội.

Những ứng viên đó biết rằng họ không thể vào Quốc Hội, nhưng họ vẫn cứ làm. Vì sao? Vì họ muốn người dân hiểu rõ hơn bản chất của cộng sản.

Cuối cùng, bạn gọi chúng tôi là “anh hùng bàn phím”. Đúng vậy! Và tôi rất yêu danh hiệu đó. Bởi lẽ, những người anh hùng không chỉ là những người trực tiếp ra trận, mà còn là những người đứng sau ngòi bút.

Bạn có biết đến bản tuyên ngôn đầu tiên của Việt Nam, “Nam Quốc Sơn Hà” của Lý Thường Kiệt? Trước khi là một vị tướng tài ba, ông là một người hùng sau cây bút. Nếu không có ngòi bút sắc sảo, làm sao ông có thể thu phục nhân tâm và đánh tan quân xâm lược?

Gần đây, nếu không có những “anh hùng bàn phím” lên tiếng, liệu tỉnh Sơn La có xây tượng đài 1400 tỷ trong khi trẻ em đói ăn? Liệu người dân Sầm Sơn có giữ được bãi biển đánh bắt truyền thống của mình? Rồi tình trạng thực phẩm bẩn, cuộc diệt chủng mềm nòi giống Việt Nam, có được ngăn chặn? Bài viết của anh Lãng Anh “Cuộc diệt chủng hàng loạt này cần phải chấm dứt” đã thức tỉnh lương tâm của mỗi người và VTV phải làm riêng một chương trình “Tuyên chiến với thực phẩm bẩn”.

Vậy họ có phải là những người hùng sau ngòi bút? Chúng tôi cảm ơn bạn vì đã gọi chúng tôi là “anh hùng bàn phím”. Bởi vì, để làm được điều này, chúng tôi phải tháo bỏ mặt nạ của nỗi sợ hãi, sự vô cảm và sự hèn nhát để cất cao tiếng nói của lẽ phải.

Tôi tin rằng xã hội Việt Nam sẽ dần thay đổi nhờ những “anh hùng bàn phím”, những người dám đứng lên, dám nói, dám phê phán chế độ vì một xã hội tốt đẹp hơn. Lẽ phải và sự thật sẽ luôn chiến thắng, cho dù bị vùi dập. Xã hội sẽ thay đổi từ những cá nhân nhỏ bé. Lịch sử sẽ công bằng và dành tặng cho bạn hai từ “kẻ hèn”.

FB Nguyễn Thủy Tiên

Nguồn: sentayho.com.vn/tien.nguyenthuy.90813236/posts/200948193903013