Top 10 Bài Cảm Nghĩ Về Thầy Cô Giáo Hay Và Ý Nghĩa Nhất

Thầy cô giáo là những người lái đò thầm lặng, không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn dạy dỗ chúng ta nên người. Họ như người cha, người mẹ thứ hai, chắp cánh cho bao thế hệ học sinh bay cao, bay xa. Dưới đây là top 10 bài cảm nghĩ về thầy cô hay và ý nghĩa nhất, mời các bạn cùng đọc và cảm nhận.

1. Cảm Nhận Sâu Sắc Về Cô Giáo Dạy Văn

“Có một nghề bụi phấn bám đầy tay
Người ta bảo là nghề cao quý nhất
Có một nghề không trồng cây vào đất
Lại nở cho đời những đóa hoa thơm”

Câu thơ trên khắc họa rõ nét về nghề giáo viên, một nghề cao quý đã mang đến cho chúng ta những người thầy, người cô đáng kính trọng. Trong suốt những năm tháng học trò, tôi may mắn được học với nhiều thầy cô tâm huyết, mỗi người đều để lại trong tôi những ấn tượng khó phai. Nhưng người mà tôi nhớ nhất, có lẽ là cô giáo dạy Văn đầy tâm huyết.

Cô Lan Anh, vừa là giáo viên chủ nhiệm, vừa dạy môn Văn năm lớp 6 của tôi. Cô mới ra trường được hai năm nên còn rất trẻ trung và xinh đẹp. Dáng người cô không quá cao, nhưng rất cân đối và nhanh nhẹn. Mái tóc ngắn ngang vai nhuộm màu hạt dẻ càng làm nổi bật làn da trắng hồng của cô. Đôi mắt đen láy cùng nụ cười ấm áp, chiếc răng khểnh duyên dáng, tạo nên một vẻ đẹp khó quên. Cô giáo Lan Anh thường chọn cho mình những chiếc váy dài ngang gối kết hợp với áo sơ mi thanh lịch khi đến lớp. Vào những ngày đầu tuần, cô dịu dàng trong tà áo dài tím, khiến ai nấy đều xuýt xoa. Những ngày hoạt động ngoại khóa, cô lại năng động với áo phông và quần jeans. Cô luôn tinh tế trong cách ăn mặc, tạo thiện cảm với mọi người xung quanh.

Mỗi tiết dạy của cô Lan Anh luôn chứa đựng những điều mới mẻ và thú vị. Từ một học sinh không mấy yêu thích môn Văn, tôi dần trở nên say mê và luôn mong chờ những giờ học của cô. Chính cô đã khơi dậy trong tôi ngọn lửa đam mê với văn học. Cách cô giảng bài, truyền đạt cảm xúc trong từng lời thơ, câu chuyện, khiến tôi cảm nhận được sự nhiệt huyết và sức trẻ của cô. Cô thường nói với chúng tôi rằng: “Văn học là nhân học, mỗi bài văn đều ẩn chứa những giá trị và bài học quý giá trong cuộc sống”. Cô Lan Anh luôn hòa đồng, thân thiện và sẵn lòng giúp đỡ đồng nghiệp, khiến các thầy cô trong trường đều yêu quý và trân trọng cô.

Một kỷ niệm đáng nhớ với cô mà tôi không bao giờ quên, đó là vào ngày tổng kết học kỳ 1. Sau khi trao thưởng cho các bạn có thành tích tốt, cô bất ngờ gọi tên tôi và trao tặng một món quà. Đó là một bộ quần áo mới tinh. Tôi ngạc nhiên và bối rối, cúi mặt xuống và hỏi cô:

  • Thưa cô, con đâu có đóng góp gì cho lớp đâu ạ, sao con lại được nhận quà ạ?

Cô mỉm cười hiền dịu, xoa đầu tôi và nói:

  • Con là một thành viên của lớp, ai cũng có những đóng góp riêng cho tập thể. Cô biết con đã rất cố gắng trong học kỳ vừa qua. Cô cũng biết gia đình con đang gặp khó khăn, nhưng cô tin rằng nếu chúng ta biết cố gắng và yêu thương nhau, mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn thôi.

Cô tiếp lời:

  • Cô và cả lớp cùng nhau góp chút quà nhỏ để con có quần áo mới mặc vào dịp Tết. Món quà tuy nhỏ bé, nhưng chứa đựng tấm lòng của tất cả mọi người. Con hãy vui vẻ nhận lấy nhé!

Tôi vô cùng hạnh phúc và xúc động khi nhận được sự quan tâm và yêu thương từ cô và các bạn. Khoảnh khắc ấy, những cảm xúc ấy, có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên trong cuộc đời.

Trước đây, tôi luôn nghĩ rằng chỉ có ba mẹ và người thân mới yêu thương mình vô điều kiện. Nhưng khi được gặp và học tập cùng cô Lan Anh, tôi nhận ra rằng tình yêu thương có thể đến từ những điều bình dị nhất, từ những người xung quanh ta.

Cô Lan Anh thân mến! Trong trái tim tôi, cô là người cô tuyệt vời nhất. Tôi hy vọng một ngày nào đó sẽ được gặp lại cô và nói với cô rằng: “Con luôn nhớ về cô”.

2. Kỷ Niệm Về Cô Giáo Tiểu Học

Trong quãng đời học sinh, ai cũng có một người thầy, người cô giáo mà mình yêu quý. Với tôi, đó là cô Trâm, người đã dìu dắt, động viên và chăm sóc tôi trong suốt năm năm học tiểu học.

Cô Trâm là giáo viên chủ nhiệm lớp 1 của tôi. Dù đã 36 tuổi, nhưng cô trông trẻ hơn rất nhiều so với tuổi thật. Cô có dáng người cân đối, làn da trắng mịn, nụ cười duyên dáng như ánh mặt trời. Khuôn mặt cô hình trái xoan, mũi thẳng, đôi mắt to tròn đen láy, bờ môi trái tim, tất cả tạo nên một vẻ đẹp hoàn hảo. Mái tóc dài xoăn nhẹ thường được cô buộc cao, trông rất trẻ trung và năng động. Các thầy cô giáo khác và các bạn trong lớp đều khen cô Trâm là người đẹp nhất trường tiểu học. Tôi thích ngắm nhìn cô trong tà áo dài vàng tươi vào những ngày lễ kỷ niệm 20/11 hay 20/10, trông cô duyên dáng và mang đậm vẻ đẹp của người phụ nữ Á Đông. Bàn tay cô mềm mại, nắn nót viết từng dòng chữ lên bảng xanh, cô ân cần cầm tay tôi hướng dẫn những nét chữ đầu tiên trong đời.

Cô giáo tiểu học tận tâmCô giáo tiểu học tận tâm

Cô Trâm là một người hiền lành, vui vẻ và hòa đồng với học sinh, nhưng cũng rất nghiêm túc trong giờ học. Cô cũng rất tâm lý, biết chúng tôi đói sau giờ học nên thường mua bánh kẹo, hoa quả cho chúng tôi ăn nhẹ. Trong công việc, cô luôn là một giáo viên đầy trách nhiệm, hết lòng vì học sinh và là một nhà giáo ưu tú nhiều năm liền. Cô đã đạt được nhiều giải thưởng cao trong quá trình giảng dạy, như giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh, lớp cô chủ nhiệm luôn nằm trong danh sách lớp tiên tiến, xuất sắc. Cô bảo với chúng tôi đó là niềm vui và động lực để cô phấn đấu hơn nữa trong sự nghiệp trồng người. Đối với học trò, cô không chỉ là một giáo viên mà còn là người mẹ thứ hai, luôn yêu thương, chăm sóc, tận tụy và động viên mỗi khi chúng tôi có tâm sự hay gia đình gặp biến cố.

Những ngày đầu bước chân vào lớp 1, tôi rất rụt rè và luôn bám theo cô. Cô biết tôi viết chậm vì chưa thuộc bảng chữ cái, làm toán hay sai do ẩu. Cô đã gọi chúng tôi đến nhà để dạy kèm miễn phí. Nhờ sự chỉ bảo tận tình của cô, tôi đã viết đẹp hơn, nhanh hơn, điểm toán cũng được cải thiện. Cuối năm, tôi đã đạt điểm 10 môn Toán và Tiếng Việt. Tôi vô cùng biết ơn cô vì đã giúp đỡ tôi và các bạn học tốt hơn. Đó là kỷ niệm mà tôi sẽ khắc ghi suốt cuộc đời.

Tôi rất yêu quý cô Trâm, thật may mắn khi được làm học sinh của cô. Cô luôn là cô giáo xinh đẹp, tốt bụng và giỏi giang trong lòng tôi. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học thật giỏi, chăm ngoan, trở thành một học sinh gương mẫu để cô vui lòng và tự hào.

3. Người Thầy Chủ Nhiệm Năm Lớp 5

Thầy là gương đời hy vọng
Soi đường cho chúng con đi
Rọi xa ấm ngàn tia nắng
Lung linh tỏa sáng diệu kỳ”

Mỗi người thầy như một đóa hoa rạng rỡ và tươi sáng nhất. Tôi luôn kính yêu và trân trọng sự hy sinh và tận tâm của những người giáo viên. Người thầy để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong tim tôi là thầy An, giáo viên chủ nhiệm năm lớp 5.

Thầy có vóc người cao gầy, đã vào tuổi tứ tuần nên những nếp nhăn trên trán ngày càng hằn rõ. Đôi mắt hiền từ cùng nụ cười ấm áp của thầy luôn khiến tôi cảm thấy gần gũi. Giọng nói của thầy rất truyền cảm, những lần thầy đọc thơ luôn thu hút và hấp dẫn chúng tôi, giọng nói ấy có lẽ là điều ấm áp mà tôi không thể nào quên. Mỗi ngày đến lớp, thầy luôn gọn gàng trong những chiếc sơ mi sáng màu và quần âu lịch sự. Chúng tôi thường bảo nhau rằng thầy có gu thẩm mỹ rất tốt, chọn bộ đồ nào cũng đẹp, giản dị mà lịch sự.

Nếu ai hỏi về tính cách của thầy, tôi sẽ không ngần ngại trả lời rằng thầy rất tốt bụng. Tôi nhớ những lần tôi thiếu bút, thiếu vở, thầy đều trích đồng lương ít ỏi của mình để mua tặng. Khi mẹ tôi bị ốm, không có tiền mua thuốc, thầy không ngần ngại chở tôi đến hiệu thuốc mua thuốc biếu mẹ. Điều đó, với tôi là cả một tấm lòng lớn mà không phải ai cũng có thể làm được. Bởi vậy, trong mắt học trò chúng tôi, thầy luôn tuyệt vời và hoàn hảo nhất. Với tôi, thầy như một người cha thứ hai.

Tôi luôn kính yêu và dành cho thầy những tình cảm trân trọng nhất. Thầy không giàu có, thậm chí còn gặp nhiều khó khăn khi phải lo cho gia đình, con cái, nhưng vẫn luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Dù học sinh có những lỗi lầm, thiếu sót, thầy không trách mắng mà luôn uốn nắn bằng sự bao dung và vị tha. Thầy luôn bảo ban, dành cho chúng tôi những lời khuyên quý giá trong cuộc sống. Tôi thật may mắn khi được học và là học sinh của thầy.

Ngày gặp lại thầy trong lễ nhà giáo vừa qua, tôi càng thương thầy hơn. Thời gian đã lấy đi nhiều thứ trên gương mặt thầy, nhưng vẻ điềm tĩnh và trái tim ấm áp của thầy vẫn còn đó. Tôi biết rằng những lo toan cuộc sống và những cô cậu học trò nghịch ngợm có thể khiến thầy mệt mỏi, nhưng sau cùng, thầy vẫn luôn ở đó, bao dung và yêu thương chúng tôi vô ngần.

“Chúng con mai dù khôn lớn
Với thầy như vẫn trẻ thơ
Không quên những lần lầm lỗi
Khắc ghi bao phút dại khờ”

Thầy ơi, mai này dù có đi đâu, dù khoảng cách có xa xôi đến đâu, con vẫn luôn nhớ về thầy. Người thầy năm xưa đã dìu dắt con qua những bước khó khăn trong đời.

4. Cô Giáo Chủ Nhiệm Lớp 5

Trong cuộc đời học sinh, ai cũng có một người thầy, người cô giáo mà mình yêu mến, kính trọng. Tôi cũng vậy. Trong năm năm học tiểu học, có nhiều cô giáo dạy tôi và cô nào tôi cũng yêu mến, kính trọng, nhưng người khiến tôi yêu mến nhất là cô Mai.

Cô Mai là giáo viên chủ nhiệm lớp 5 của tôi. Tên cô là Lương Thị Tuyết Mai. Cái tên nghe thật đẹp! Cô có vóc dáng hơi mập nhưng khá cao. Tôi được biết cô năm nay bốn mươi tuổi, nhưng trông cô trẻ hơn nhiều so với tuổi thật. Cô có khuôn mặt hình trái xoan rất đẹp. Mái tóc cô dài, óng ả, đen nhánh thường được cô buộc cao cho gọn gàng. Trông cô thật trẻ trung khi buộc tóc cao, vì mái tóc ấy rất hợp với khuôn mặt trái xoan của cô. Cô có một đôi mắt rất đẹp, nổi bật trên khuôn mặt. Dưới đôi mắt tinh anh là một chiếc mũi dọc dừa thanh tú! Cô rất hay cười và mỗi lần cười lại để lộ hàm răng trắng tinh sau đôi môi đỏ tươi. Nước da cô trắng ngần, tuyệt đẹp. Mỗi khi cô bước đi trên bục giảng, tà áo dài tím lại phấp phới bay. Trong lớp, ai cũng bảo cô đẹp nhất trường. Ai cũng ước được đẹp giống cô dù chỉ một chút thôi.

Cô Mai là một giáo viên giàu kinh nghiệm, tâm huyết với nghề, đã có gần hai mươi năm gắn bó với sự nghiệp trồng người. Cô rất thương yêu học sinh và luôn muốn giúp đỡ học trò học giỏi, đạt kết quả tốt. Trong lớp tôi năm đó có khoảng bảy bạn học không tốt. Cô liền dạy phụ đạo thêm cho các bạn đến khi nào các bạn tiến bộ hẳn và cô không nhận một đồng nào từ phụ huynh. Cô còn cố gắng đến trường sớm để cùng chúng tôi ôn bài. Không những vậy, cô còn quan tâm giúp đỡ các bạn nghèo, khó khăn. Cô Mai đã đến tận nhà các bạn nghèo để tặng quà, khiến ba mẹ các bạn rất cảm động. Có lần bạn Tú Anh bị bệnh nặng phải nghỉ học cả tuần, cô liền đến thăm và nhờ chúng tôi chép bài hộ bạn. Các phụ huynh và chúng tôi rất cảm động trước tấm lòng yêu thương rộng lớn của cô đối với học sinh. Mẹ tôi bảo rằng: “Cô Mai đúng là một giáo viên giỏi, tận tâm với học sinh. Mẹ rất mừng vì con được cô dạy học”. Tôi thầm nghĩ mẹ nói thật đúng, vì cô Mai là giáo viên giỏi, tận tâm, khi chúng tôi không hiểu chỗ nào, cô sẵn sàng giảng lại kỹ hơn cho đến khi chúng tôi hiểu rõ. Tôi thấy mình thật may mắn khi được học trong lớp của cô.

Đối với đồng nghiệp, cô Mai luôn vui vẻ, cởi mở và dìu dắt các đồng nghiệp trẻ, kính trọng các thầy cô lớn tuổi hơn mình. Tôi được biết, gia đình cô không mấy khá giả. Chồng cô là thương binh, sức khỏe yếu ớt, thường xuyên đau ốm. Cô còn có hai con nhỏ nên gia đình luôn gặp khó khăn, nhưng cô vẫn bỏ tiền túi ra để mua quà thưởng cho các bạn học giỏi, chăm ngoan. Tôi thấy cô thật đáng khâm phục. Hôm có kết quả thi cuối kỳ hai, cô đã thưởng cho các bạn cao điểm nhất một cây bút máy màu xanh rất đẹp, đến giờ tôi vẫn còn giữ.

Bây giờ tôi đã là một học sinh lớp bảy, nhưng vẫn luôn nhớ đến người giáo viên dạy mình năm lớp Năm. Tôi thật sự yêu mến, kính trọng và khâm phục cô Mai. Đến giờ tôi vẫn chưa thể về trường cũ thăm cô được. Tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi ngày 20/11 không về thăm cô. Cô Mai là người tôi yêu mến, kính trọng vì cô là giáo viên hết mực thương yêu học sinh. Em luôn mong cô được khỏe mạnh, hạnh phúc và được học sinh yêu mến. Cô Mai ơi, một ngày nào đó em sẽ về thăm cô!

5. Ấn Tượng Về Cô Giáo Dạy Văn Thời Phổ Thông

Mái trường – ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu giữ những dấu ấn đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó như ruột thịt, cùng nhau tạo nên những kỷ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng sâu sắc với một thầy cô giáo nào đó. Những người để lại cho ta kinh nghiệm sống, vực ta đứng dậy từ những nơi tăm tối nhất, hoặc đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà ta không thể nào quên. Tôi cũng vậy, trong suốt ba năm học phổ thông, cô Hưng dạy Văn là người tôi nhớ nhất. Từ bé, hình tượng cô giáo trong trí tưởng tượng của tôi là một người phụ nữ với mái tóc đen dài bóng mượt, cặp gọn gàng bằng một chiếc kẹp giản dị, da trắng môi đỏ, luôn mặc áo dài thướt tha và dáng đi khoan thai, nhẹ nhàng. Với tôi, đó chắc chắn là hình ảnh cô giáo bước ra từ giấc mơ.

Ngày đầu tiên bước vào lớp mười, trong buổi gặp gỡ đầu tiên, cô bước vào lớp với cặp kính râm to đen. Chúng tôi có chút nhốn nháo và bất ngờ. Cô hóm hỉnh giải thích: “Buổi đầu chào cả lớp mà cô giống mafia quá, cô xin lỗi các em. Nhưng nếu bây giờ cô bỏ kính ra, chắc không ai học được vì sợ vừa vì buồn cười đấy. Cô bị ngã xe, mong lớp thông cảm nhé!” Kèm theo đó là nụ cười rạng rỡ. Tôi chợt nhận ra rằng không phải cô giáo dạy Văn nào cũng có giọng nói ngọt ngào hay lanh lảnh. Cô Hưng có giọng khá trầm và khàn, nhưng chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy ngao ngán với tiết Văn của cô. Ngày đầu tiên ấy, cô còn giới thiệu và kể thêm vài câu chuyện vui về “cái tên giống tên con trai” của cô. Vậy là ngay trong giờ học đầu tiên, cô đã chiếm trọn trái tim của bốn mươi lăm thành viên lớp 10A3, đặc biệt là tôi, người cảm nhận được một tâm hồn đồng điệu.

Nhắc đến cô giáo, người ta luôn nghĩ đến sự ân cần, nhẹ nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ. Cô Hưng cũng không ngoại lệ. Nhưng điều đặc biệt hơn cả là cô là người rất cá tính và hiện đại. Cô luôn có cách lôi cuốn chúng tôi, khiến chúng tôi không thể rời mắt khỏi bài giảng dù chỉ một giây. Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, đạo đức, nhưng cũng không quên thể hiện cái tôi cá nhân riêng để học sinh có thể nhớ về cô mãi. Ông nội tôi trước đây là một nhà Nho dạy chữ Hán, vì vậy ông rất muốn con cháu nối nghiệp. Mỗi lần về thăm quê, ông lại thủ thỉ với tôi: “Làm giáo viên con nhé!” Tôi chỉ biết mỉm cười và lẳng lặng gật đầu. Tôi yêu trẻ, nhưng lại nóng tính, trong khi ngành giáo dục luôn cần sự kiên nhẫn, nên tôi tự nhủ rằng “không bao giờ mình thi sư phạm”. Nhưng mỗi tiết Văn của cô lại truyền thêm cho tôi cảm hứng. Tôi muốn được đứng trên bục giảng, thổi hồn vào từng câu chữ và được học sinh quý mến như tôi kính trọng, yêu quý cô bây giờ. Tôi muốn được niềm nở, hài hước và thân thiện như cô. Tôi muốn dạy cho những đứa con thứ hai của mình không chỉ tri thức mà còn cả cách làm người, cách yêu thương cuộc sống, cách gieo lòng nhân hậu qua mỗi trang sách, giống như cô đã dạy chúng tôi trong mỗi tiết học.

Cô Hưng mang dáng dấp của người phụ nữ hiện đại, nhưng cũng không quên những nét truyền thống. Cô là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việc nhà. Cô luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động Đoàn trường và nhiều năm liền đạt danh hiệu Giáo viên xuất sắc. Năm học 2012-2013, lần đầu tiên cô bồi dưỡng học sinh giỏi lớp 12 và mang lại thành tích rực rỡ: Ba giải nhì, một giải ba và một giải khuyến khích, đứng nhất tỉnh năm đó. Ở nhà, hai con của cô luôn là những con ngoan trò giỏi, đạt danh hiệu học sinh giỏi qua từng năm học. Con trai cô từng đạt giải học sinh tỉnh lớp 5. Cô là người giữ lửa và ngọn lửa ấy luôn bùng cháy trong gia đình nhỏ hạnh phúc của cô.

Tôi đang trân trọng từng ngày khi còn là học sinh, khi còn được ngồi trên ghế nhà trường. Và tôi sẽ không bao giờ quên những kỷ niệm thời áo trắng bên bạn bè, cùng hình ảnh người cô miệt mài bên giáo án. Người đã truyền dạy cho tôi bao tri thức, bao ước mơ và hy vọng – Cô Hưng.

6. Tình Cảm Dành Cho Cô Giáo Chủ Nhiệm Lớp 11

Ngày xửa ngày xưa, trên trái đất tươi đẹp có một đàn chim ca hót chào đón cô giáo chủ nhiệm mới… Thiên sứ đã giao nhiệm vụ cho cô giáo ấy phải đưa những cô, cậu bé lần lượt lên đò sang bờ bên kia của kiến thức và đỉnh cao của thành đạt… Đều đặn hằng năm, cô giáo ấy lại đón rồi đưa, lại chắp thêm đôi cánh cho những khóa học trò vừa ngoan vừa dễ thương và hãy còn ngây ngô khờ khạo bay vào bầu trời xanh… Và giờ đây, khi những năm cũ đã qua, năm nay cô giáo đó lại tiếp tục đưa tôi – một đứa học trò nhỏ đến bến bờ vô tận của tri thức.

Chắc hẳn các bạn đang thắc mắc không biết cô giáo mà tôi muốn nói đến là ai, phải không? Không để các bạn phải chờ lâu nữa. Đó chính là cô giáo chủ nhiệm lớp 11A4 – cô Hồ Thị Thanh Tịnh – người mẹ thứ hai mà thiên sứ đã mang đến cho chúng tôi.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô là nụ cười dễ mến. Cô cực kỳ dễ thương, và nhìn bề ngoài không ai có thể đoán được tuổi thật của cô! Tôi đã nghe các anh chị khóa trước kể lại cô giảng bài rất hay và rất gần gũi với học trò. Ngày đầu tiên học cô, tôi đã chứng thực ngay điều đó. Cô giảng bài rất có hồn, cùng với nhiều ví dụ thú vị, đã cuốn hút tôi vào bài văn cô giảng. Đó là những ấn tượng ban đầu, để rồi từ những ấn tượng này đến ấn tượng khác, tôi lại càng hiểu và dành nhiều tình cảm cho cô hơn. Không biết cô có cảm nhận được những tình cảm mà tôi dành cho cô không nhỉ? Chắc là không đâu. Tình cảm đó là sự biết ơn từ những bài học cô đã dạy cho tôi, là lòng kính trọng, là sự ngưỡng mộ về sự nhiệt huyết và trái tim yêu nghề của cô…Cũng là tình cảm của một đứa con gái dành cho người mẹ của mình. Tình cảm đó cứ mãi ấp ủ trong tôi rất nhiều, nhiều tới nỗi tôi không biết phải bắt đầu từ đâu và kết thúc như thế nào nữa…

Tôi không phải là một học sinh giỏi môn Văn, nhưng những bài văn tôi viết ra có thể được coi là khá. Dù trong lòng tôi có rất nhiều tình cảm dành cho cô, nhưng tôi vẫn không thể viết ra một bài văn hay bất cứ cái gì có thể gọi là hoàn chỉnh để nói hết được tình cảm của tôi dành cho cô. Việc duy nhất mà tôi có thể làm được bây giờ là ngồi đây, viết lên những dòng chữ này để có thể nói lên tất cả tình cảm, suy nghĩ xuất phát từ tận trái tim tôi.

Từ trước tới giờ, tôi là một con bé không thích môn Văn. Tôi có thể đọc các tác phẩm văn học và tiểu thuyết dài tập, nhưng đối với tôi, môn Văn là môn gắn liền với những cái ngáp dài, ngáp ngắn, một cách ngán ngẩm. Nếu bạn bảo tôi kể lại một cuốn sách, một tiểu thuyết dài tập thì dù có phải ngồi suốt cả một ngày hay lâu hơn thế nữa thì tôi vẫn có thể kể cho bạn nghe với toàn bộ những gì mà tôi đọc được bằng tất cả lòng say mê. Nhưng nếu bạn bắt tôi phải đọc và hiểu về một bài thơ hay viết ra những bài văn thì quả là một cực hình đối với tôi. Tôi thích sự thực tế, thích những cái gì đơn giản có thể chứng minh, và có sẵn một kho tàng công thức để giải quyết như môn Toán, Lý, Hóa. Có lẽ vì vậy mà môn Văn đối với tôi là quá khó. Thường thì người ta đâu có thể làm tốt những gì mà người ta không thích, và tôi cũng vậy. Mẹ tôi là một họa sĩ, một nhà thơ, yêu thơ văn một cách lạ lùng. Mẹ thường nói tôi là một con người quá đỗi khô khan và thực tế. Khi nghe mẹ nói như vậy, tôi chỉ cười mà không hề phủ nhận điều đó, vì bản chất con người tôi vốn dĩ là như vậy. Thơ văn dường như là một cái gì quá xa xỉ đối với tôi. Tôi chỉ thích là người đọc những cuốn sách hay chứ không thích là người viết ra những cuốn sách đó.

Rồi một ngày có một thiên sứ đã mỉm cười với tôi và người đã mang cô đến, khi đó thì mọi việc đã đổi khác. Cô thường nói với chúng tôi “mỗi em nên tìm và thuộc một câu thơ mà mình thích, như vậy tâm hồn sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn”. Tôi không hiểu câu nói đó của cô cho lắm, tôi không thể tìm cho mình được một câu thơ mà tôi yêu thích cũng như việc bắt tôi phải yêu thơ là hoàn toàn không thể. Nhưng giờ đây, tôi đã có thể hiểu và cảm nhận được một phần nào đó của những bài thơ qua lời giảng của cô. Sự nhiệt tình, nhiệt huyết của cô đã truyền cảm hứng vào con người vốn khô khan của tôi. Những bài viết văn sau đó đối với tôi không còn là quá khó, mà trôi qua thật dễ dàng khi những lời giảng của cô vẫn còn văng vẳng bên tai.

Không chỉ là cô giáo đối với tôi, cô Thanh Tịnh còn là một người “mẹ” luôn luôn lắng nghe và luôn cho tôi những lời khuyên để tôi có thể biết mình làm gì. Đã có nhiều lần tôi nói chuyện, tâm sự với “mẹ”, qua những lần nói chuyện, tâm sự ấy, tôi thấy mình trưởng thành lên nhiều lắm. Ở “mẹ” có những điều mà tôi không hề có và tôi biết là tôi phải học ở mẹ nhiều thứ lắm. Đó là sự lạc quan, vui vẻ, tấm lòng vì người khác và quan trọng nhất là phải luôn luôn sống thật với lòng mình.

Đó là toàn bộ những tình cảm của tôi đối với “mẹ Thanh Tịnh” của tôi! Còn bạn thì sao? Bạn chắc chắn phải có một thời cắp sách đến trường, dù là ở đâu, dù bao lâu thì chắc chắn bạn cũng có những kỷ niệm về trường lớp, thầy cô, bạn bè. Kỷ niệm vui, buồn, hồi ức về thầy cô, bạn bè, trường lớp, đều đáng để nhớ và trân trọng. Có lẽ, khi còn ngồi trên ghế nhà trường, không ai trong chúng ta cảm nhận được hết hơi ấm từ bạn bè, từ những lời răn dạy của những tâm hồn trên bục giảng. Một số người trong chúng ta, thấy những lời răn đe, trách móc của thầy cô là thừa và lấy làm khó chịu vì tất cả những điều đó, chỉ muốn nhanh thật nhanh tốt nghiệp để bay xa thật xa những ngày tháng gò bó bên những thầy, cô với bảng đen và phấn trắng. Nhưng thế rồi? Khi đã xa, bạn sẽ cảm thấy như mình đã đánh mất thứ gì đó rất lớn trong đời. Chẳng còn những lời răn đe, chẳng có trách phạt và chẳng thể lớn lên thêm được nữa. Không còn những người hướng dẫn trong đời, chúng ta phải tự học hỏi, tự rút tỉa kinh nghiệm từ những bài học có thật trong cuộc sống. Và những bài học thực tế của cuộc sống thì không còn khô khan nữa, nó sinh động, nó nóng hổi và chúng ta không có nhiều cơ hội để làm sai, vì khi làm sai chúng ta phải trả giá chứ không đơn giản là lời răn đe ngọt ngào vô hại. Đến khi đó, bạn mới hỏi: “Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa…?” Lúc đó phải chăng là muộn lắm không? Hãy quý trọng những năm tháng học trò, hãy cố gắng tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời mình. Có thể bạn không tin tôi, nhưng những thầy giáo, cô giáo đang đứng trên bục giảng kia, họ không chỉ có bảng đen và phấn trắng, họ còn có tình yêu vô bờ dành cho bạn, cho tôi và cho những ai được gọi là học trò. Họ có cái gọi là tâm huyết với mỗi phần tương lai nhỏ bé. Chịu khó cảm nhận đi, chắc chắn bạn sẽ cảm thấy một định hướng cho tương lai của mình từ nơi thầy cô của bạn. Vì từ những bài học và lời răn dạy, chúng ta sẽ lớn lên mạnh mẽ, sẽ góp nhặt được nhiều điều cho cuộc sống và những va chạm thực tế trong cuộc đời phía trước. Hãy sống hết mình cho những năm tháng quý báu mà các bạn sẽ có, đang có, và đã có các bạn nhé!…

Cuối bài viết này, tôi không thể quên nói lên lời tri ân đối với cô chủ nhiệm của tôi cùng với các thầy cô giáo đang đứng trên bục giảng trồng người. Tôi kính chúc quý thầy cô có nhiều sức khỏe, hạnh phúc và gặt hái nhiều đóa hoa tươi thắm trong sự nghiệp của mình.

7. Lòng Biết Ơn Vô Hạn Với Thầy Giáo

“Thưa thầy con đã thuộc bài học sáng nay, trên bục giảng có bụi phấn rơi rơi trên tóc thầy”. Thầy đang đứng đó truyền đạt bao kiến thức cho đàn em bé nhỏ. Thầy vẫn đứng ở đó, đứng suốt mấy mươi năm làm tóc thầy lốm đốm bạc vì bụi phấn. Ai là người dạy chúng ta tập đọc, tập viết? Ai là người mang lại kiến thức cho chúng ta? Ai là người dạy chúng ta những điều hay, lẽ phải? Ai là nguồn động lực giúp tôi trưởng thành? Ai đã vực tôi đứng dậy khi tôi vấp ngã? Ai đã làm tất cả vì học sinh thân yêu, bất chấp những hôm trái gió trở trời vẫn lặng lẽ đến trường? Ai?

“Thầy giáo”, hai từ thiêng liêng ấy lúc nào cũng ngân vang lên trong suy nghĩ tôi. Đối với tôi, thầy là một người cha có lòng vị tha và lòng yêu thương tha thiết. Lúc nhỏ, tôi thường hay hỏi mẹ: “Mẹ ơi, tại sao con lại phải gọi thầy là “thầy giáo” vậy mẹ?” Thật là một câu hỏi ngây thơ và ngờ nghệch. Nhưng đó là những tình cảm đầu tiên, những cảm nhận mơ màng về “thầy giáo” của đứa trẻ thơ khi chập chững vào lớp một. Hình ảnh người thầy cầm tay viết chữ quả là một kí ức sâu sắc đối với trẻ thơ. Lúc đó, tôi chưa cảm nhận được sự yêu thương của thầy vì trẻ con thì luôn ngây thơ và không có những suy nghĩ sâu xa.

Tôi ngày một lớn khôn và được học rất nhiều thầy giáo khác nhau. Nhưng tôi cảm giác các thầy có một nét chung riêng biệt mà chỉ ai là thầy giáo mới có. Đó chính là lòng yêu thương vô bờ bến của thầy dành cho học trò. Lũ học trò chúng tôi cứ hay làm cho thầy giận, thầy buồn vì những trò phá phách nghịch ngợm, ngang bướng. Nhưng chỉ cần chúng tôi biết lỗi thì thầy bỏ qua tất cả. Thầy dạy bao điều bổ ích. Thầy là người cha thứ hai của tôi. Thầy dạy tôi kiến thức, truyền đạt bao bài học hay. “Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi. Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa, ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy.” Mặc cho người ta ngập chìm trong những lo toan, tính toán chuyện cơm áo lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ. “Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ. Dù năm tháng sông dài gió mưa còn ai nhớ ai quên con đò xưa… Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi, thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời. Dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người thầy.” Người thầy với những ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người. Thầy như ngọn hải đăng soi sáng bước chúng em đi. Thầy lại là ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Thầy cho em niềm tin, niềm hy vọng. Thầy dạy em học tập, biết yêu quê hương đất nước. Thầy là nguồn động viên tinh thần của chúng em. Ngay cả vua cũng cần có thầy. Đời đời hình ảnh người thầy vẫn đẹp mãi trong nhân loại. “Kính thầy mới được làm thầy”. Bổn phận tối thiểu của học sinh là phải yêu quý và kính trọng thầy. Người thầy luôn xứng đáng để mọi người và toàn xã hội tôn vinh. Mỗi chúng ta sẽ luôn tự hào vì trong cuộc đời có thầy.

Ngày hai mươi tháng mười một sắp đến, các bạn làm gì để tỏ lòng biết ơn đến thầy? Chắc hẳn người thầy sẽ không cần những món quà quý giá, đắt tiền hay những món đồ mua vội vã trong các cửa tiệm. Hãy nhớ rằng điều mà thầy mong muốn lớn nhất đó là nhìn thấy học sinh của mình chăm ngoan, học giỏi. Bạn hãy cố gắng, nỗ lực thật nhiều trong học tập, chăm chú học hành hơn. Và đó là phần quà quý báu nhất mà các bạn tặng cho thầy. Chúng ta hãy dâng lên thầy những bông hoa điểm mười tươi thắm nhất và nguyện sẽ luôn học hành chăm chỉ, mãi mãi là trò ngoan của thầy.

8. Cô Giáo Lớp Một Trong Trái Tim Tôi

Cho đến giờ, tôi vẫn không thể quên được cô Thanh Mai, cô giáo đã dìu dắt tôi trong suốt những năm lớp một, lớp hai. Đối với tôi, cô giống như người mẹ thứ hai vậy.

Hình ảnh của cô tôi còn nhớ như in. Dáng cô hơi gầy, cao dong dỏng. Mái tóc đen óng, xõa ngang vai. Cô có khuôn mặt trái xoan, rất xinh. Nhưng tôi nhớ nhất là ánh mắt dịu dàng, chứa đầy tình yêu thương của cô.

Nhớ lại hồi mới bước vào lớp một, tôi còn là một cô bé rụt rè, nhút nhát. Lúc đó, tôi chỉ biết ngồi một chỗ, chẳng dám nói chuyện hay vui đùa với ai. Và rồi cô đến bên tôi, an ủi, động viên tôi làm quen với các bạn. Giọng nói của cô thật nhẹ nhàng. Và tôi đã có thể hòa đồng với các bạn.

Hồi đó, tôi vẫn còn quá bé, chỉ thấy cô sao mà giống cô tiên trong truyện cổ tích thế. Lúc nào cô cũng nở nụ cười với tôi, ánh mắt cô như động viên tôi. Những lúc tôi có chuyện buồn, cô lại đến bên an ủi, cô luôn biết cách làm tôi vui hơn. Rồi có khi tôi mắc lỗi, cô cũng không mắng mỏ gì mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở.

Chính vì vậy mà tôi vô cùng yêu quý cô. Có chuyện gì buồn hay vui, tôi đều kể cho cô nghe. Tôi vốn luôn cố gắng học thật tốt, thật ngoan để cô vui lòng. Thật vui biết bao mỗi lần được nghe cô khen.

Nhưng có một chuyện mà tôi luôn nhớ mãi. Hồi đó, tôi mắc một khuyết điểm, đó là chữ tôi vô cùng xấu. Lúc nào tôi cũng bị điểm kém môn chính tả. Cô giáo đã nhiều lần nhắc nhở nhưng tôi vẫn cứ chứng nào tật ấy. Cô giáo đã rất buồn và tôi nhận ra điều đó trong mắt cô. Tôi thấy mình đã có lỗi rất lớn, đã làm cho cô buồn. Tôi rất hối hận. Vậy là từ đó, tôi quyết tâm luyện chữ cho thật tốt. Và rồi chữ tôi đã được xếp vào hàng nhất nhì trong lớp. Thấy tôi tiến bộ, cô cũng rất vui.

Rồi còn biết bao kỷ niệm đối với cô. Cô đã dạy cho tôi rất nhiều điều hay lẽ phải. Đương nhiên, tình thương của cô không phải chỉ dành cho riêng tôi, mà cô coi tất cả học sinh chúng tôi như là con của mình vậy. Cô rèn cho chúng tôi những thói quen tốt và sửa cho chúng tôi những thói quen xấu. Chưa bao giờ cô nói gắt với chúng tôi một lời nào, bao giờ cô cũng dịu dàng chỉ bảo chúng tôi.

Bây giờ tôi đã lớn, ít nhất cũng đủ lớn để có thể hiểu được những công lao to lớn của cô đối với tôi. Tuy bây giờ tôi không còn học cô nữa, nhưng tôi cũng chưa bao giờ quên cô và sẽ không bao giờ quên cô. Cô sẽ mãi mãi là cô tiên tốt bụng trong ký ức tuổi thơ của tôi.

9. Cảm Xúc Về Mái Trường THCS Kim Tân

Thời gian cứ trôi đi âm thầm và lặng lẽ, thấm thoát đã gần bốn tháng trôi qua. Thời gian tuy ngắn, nhưng cũng đủ làm cho em cảm nhận được tất cả những điều tốt đẹp nhất từ mái trường THCS Kim Tân. Với ước mơ trở thành một cô học trò được khoác lên mình chiếc áo đồng phục của trường THPT Chuyên Lào Cai, em đã rời xa ngôi trường mà mình đang học để đến với một ngôi trường hoàn toàn mới. Những lo lắng, suy nghĩ xuất hiện trong khối óc nhỏ bé: Lo sợ vì mất đi những người mà mình quan tâm, yêu thương nhất, sợ vì phải rời xa nơi mà mình cảm thấy an toàn