Tình thầy trò là một trong những tình cảm thiêng liêng và đáng trân trọng nhất trong cuộc đời mỗi người. Nhân dịp kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, hãy cùng Sen Tây Hồ điểm qua những vần thơ lay động lòng người, khắc họa sâu sắc mối quan hệ đặc biệt này.
Ảnh minh họa: Tình thầy trò thiêng liêng và đáng trân trọng.
Mục Lục
- 1 Tiếng Thơ Thầy – Khơi Nguồn Cảm Xúc (Trần Đăng Khoa)
- 2 Lời Tự Thú Muộn Màng (Nguyễn Thị Chí Mỹ)
- 3 Tri Ân Thầy Cô (Nguyễn Trung Dzũng)
- 4 Khi Học Trò Nhận Ra Lỗi Lầm (Tạ Nghi Lễ)
- 5 Nỗi Nhớ Trường Xưa, Thầy Cũ (Thảo Thảo)
- 6 Thầy và Chuyến Đò – Ký Ức Không Phai (Nguyễn Quốc Đạt)
- 7 Người Lái Đò Thầm Lặng (Thảo Nguyên)
- 8 Lời Ru Của Thầy – Gieo Mầm Ước Mơ (Đoàn Vị Thượng)
- 9 Lời Xin Lỗi Muộn Màng (Trần Ngọc Hưởng)
- 10 Thầy – Người Cha Thứ Hai (Phạm Minh Dũng)
- 11 Bụi Phấn Xa Rồi – Ký Ức Vẫn Còn (Thái Mộng Trinh)
- 12 Tóc Thầy Bạc Trắng (Ngân Hoàng)
- 13 Khi Thầy Về Hưu (Lá Me)
- 14 Lời Trầm Thầy Tôi (Phạm Duy Cầu)
Tiếng Thơ Thầy – Khơi Nguồn Cảm Xúc (Trần Đăng Khoa)
Bài thơ “Nghe thầy đọc thơ” của Trần Đăng Khoa đưa người đọc về với những ký ức tuổi thơ tươi đẹp, nơi tiếng thơ thầy ngân vang, gieo vào lòng học trò tình yêu quê hương đất nước:
Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…
Lời Tự Thú Muộn Màng (Nguyễn Thị Chí Mỹ)
“Không đề” của Nguyễn Thị Chí Mỹ lại là những dòng tâm sự chân thành, đầy hối lỗi của một người học trò khi đã trưởng thành, nhận ra những sai lầm và sự vô tâm của mình:
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
[…]Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.
Tri Ân Thầy Cô (Nguyễn Trung Dzũng)
Bài thơ lục bát “Tri Ân” của Nguyễn Trung Dzũng gói trọn lòng biết ơn sâu sắc của người học trò đối với công lao dạy dỗ của thầy cô:
Tri thức ngày xưa trở lại đây,
Ân tình sâu nặng của cô thầy!
Người mang ánh sáng soi đời trẻ;
Lái chuyến đò chiều sang bến đây?
Đò đến vinh quang nơi đất lạ;
Cám ơn người đã lái đò hay!
Ơn này trò mãi ghi trong dạ…
Người đã giúp con vượt đắng cay!
Hình ảnh minh họa: Thầy cô là người lái đò đưa học trò đến bến bờ tri thức.
Khi Học Trò Nhận Ra Lỗi Lầm (Tạ Nghi Lễ)
“Thưa Thầy” của Tạ Nghi Lễ là lời thú nhận ngây ngô của cậu học trò về những ngày tháng ham chơi, lơ là việc học, để rồi khi trưởng thành mới thấm thía công ơn thầy cô:
Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa
[…]Để bây giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy
Nỗi Nhớ Trường Xưa, Thầy Cũ (Thảo Thảo)
Bài thơ “Cô ơi” thể hiện nỗi nhớ da diết của học trò về người cô giáo đã rời xa mái trường, những kỷ niệm đẹp đẽ về một thời cắp sách đến trường:
Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô
[…]Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về
Thầy và Chuyến Đò – Ký Ức Không Phai (Nguyễn Quốc Đạt)
“Thầy và chuyến đò xưa” của Nguyễn Quốc Đạt vẽ nên hình ảnh người thầy giáo tận tụy, âm thầm đưa những chuyến đò tri thức qua sông, dù thời gian trôi đi, học trò trưởng thành và rời xa:
Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
[…]Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Người Lái Đò Thầm Lặng (Thảo Nguyên)
Thảo Nguyên lại mượn hình ảnh “Người lái đò” để ca ngợi sự hy sinh thầm lặng của những người thầy, người cô, những người ươm mầm tri thức cho bao thế hệ học trò:
Một đời người – một dòng sông…
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
“Muốn qua sông phải lụy đò”
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa…
[…]Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…
Lời Ru Của Thầy – Gieo Mầm Ước Mơ (Đoàn Vị Thượng)
Đoàn Vị Thượng trong “Lời ru của thầy” lại ví lời giảng của thầy như những lời ru ngọt ngào, nuôi dưỡng tâm hồn, chắp cánh ước mơ cho học trò:
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
[…]Xin lời ru được dẫn đường em đi
Lời Xin Lỗi Muộn Màng (Trần Ngọc Hưởng)
“Xin lỗi các em” của Trần Ngọc Hưởng là tiếng lòng của một người thầy trăn trở về những khó khăn, vất vả của cuộc sống đời thường, những điều có thể ảnh hưởng đến chất lượng giảng dạy:
Trách mình đứng trước các em
Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
Rụng dần theo bụi phấn bay
Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh
[…]Thật lòng tạ lỗi các em
Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!
Thầy – Người Cha Thứ Hai (Phạm Minh Dũng)
“Con với thầy” của Phạm Minh Dũng khẳng định vai trò quan trọng của người thầy trong cuộc đời mỗi người, thầy không chỉ là người truyền dạy kiến thức mà còn là người cha thứ hai, luôn dõi theo và động viên học trò trên con đường trưởng thành:
Con với thầy
Người dưng nước lã
Con với thầy
Khác nhau thế hệ
[…]Với tôi thầy ký thác
Thầy gửi tôi khát vọng người cha
Đường vẫn dài và xa
Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!
Bụi Phấn Xa Rồi – Ký Ức Vẫn Còn (Thái Mộng Trinh)
“Bụi phấn xa rồi” của Thái Mộng Trinh là nỗi nhớ da diết về mái trường xưa, thầy cô cũ, những kỷ niệm không thể nào quên:
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường
[…]Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!
Tóc Thầy Bạc Trắng (Ngân Hoàng)
Ngân Hoàng trong bài thơ “Thầy” lại xúc động trước hình ảnh mái tóc bạc trắng của thầy, nhận ra sự hy sinh thầm lặng của người lái đò tri thức:
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
[…]Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …
Khi Thầy Về Hưu (Lá Me)
“Khi thầy về hưu” của Lá Me là những dòng thơ đầy xúc động về khoảnh khắc chia tay mái trường của người thầy, những kỷ niệm về một thời cống hiến cho sự nghiệp trồng người:
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.
[…]Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
Lời Trầm Thầy Tôi (Phạm Duy Cầu)
“Lời trầm thầy tôi” của Phạm Duy Cầu là những lời răn dạy sâu sắc của người thầy về đạo làm người, về sự cho và nhận trong cuộc sống:
Muốn được cho đi, thầy phải có
Tâm thành đón nhận, lẽ trò tôi.
Cho không phải mất, tình muôn thuở.
Nhận được đời vui, nghĩa thế thôi.
Những bài thơ về tình thầy trò là những món quà tinh thần vô giá, là lời tri ân sâu sắc nhất gửi đến những người đã cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp trồng người. Hãy dành thời gian đọc và cảm nhận những vần thơ này để thêm yêu và trân trọng hơn những người thầy, người cô của chúng ta.
